van-chuong-la-gi-1

Văn chương là gì?

Đọc Literary Theory: An Introduction (1983) của Terry Eagleton

Một trong những câu trả lời phổ biến là, văn chương là fiction, hàm chứa các yếu tố tưởng tượng, còn những thứ thuộc về fact, thì không phải văn chương. Cách phân biệt này hiển nhiên không đúng trong nhiều trường hợp. Đơn cử như những bức thư (Kafka), nhưng bài diễn văn, những bài tiểu luận, những cuốn tự truyện (Lê Vân), hoặc công trình khảo cứu khoa học (Claude Levi-Strauss) cũng được nhiều người xem là văn chương. Ngược lại, comic như Superman lại thường không được xem là văn chương. Hoặc dòng truyện tình cảm Mills & Boon ở Anh tuy là bịa tạc những vẫn thường không được xếp vào hàng văn chương. Với văn học dân gian, ranh giới giữa fact fiction lại càng mờ nhạt.

Có một cách trả lời khác: Quyết định một tác phẩm có phải văn chương hay không không phải là tính xác thực của nội dung, mà là cách viết. Bất cứ thứ gì được viết ra theo một cách khác hẳn cách dùng ngôn ngữ thông thường sẽ mang một thứ tính cách gọi là tính văn chương. Chẳng hạn, nếu một người mở miệng nói: “tôi đau bụng quá, xin phép đi vệ sinh”, thì hiển nhiên nó không có gì khác lạ. Nhưng nếu bỗng dưng người đó nói “đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà”, thì ta ngay lập tức nhận ra một sự khác lạ liền, và đó là tính văn chương. Đây là quan điểm phân biệt của những học giả theo phái Hình thức của Nga, tiêu biểu là Roman Jakobson, người từng nói văn chương là một “bạo lực áp đặt lên ngôn từ thường nhật”. Với họ, bản chất của sáng tạo văn chương là làm lạ hóa ngôn từ thường nhật. Họ tập trung vào việc nghiên cứu phương tiện truyền tải thay vì nội dung. Tuy nhiên, cách phân biệt này của phái Hình thức cũng vấp phải những hạn chế nhất định, bởi vì lúc này, muốn xác định một thứ có tính văn chương hay không, chúng ta phải đi đến chỗ hiểu được cái gì là lề thói, thông tục của cách diễn đạt, và cái gì là biến thể, khác thường của cách diễn đạt. Nhưng cái bị xem là biến thể ở cộng đồng ngôn ngữ này có thể được xem là lề thói ở cộng đồng ngôn ngữ khác, cái bị xem là khác thường bởi người này có thể được xem là thông tục bởi người khác. Phương ngữ là một ví dụ điển hình. Câu “ga ni đi mô ri cô” hiển nhiên ở miền Tây Nam Bộ nghe sẽ lạ so với miền Thanh Nghệ Tĩnh nhưng sự lạ đó không làm nên tính văn chương.

Đồng thời, dựa trên quan niệm trên, những nhà hình thức Nga xử lý văn xuôi và thơ theo một cách giống nhau, trong khi thực tế, hai thể loại này nên được nhìn nhận riêng biệt.

Như vậy, những nhà hình thức Nga cũng không thể đi đến một định nghĩa rốt ráo về văn chương. Tuy vậy, họ đã góp phần đẩy thảo luận đi xa hơn một chút: Sự phân biệt cái gì là văn chương và cái gì không phải văn chương là dựa trên cách đọc của mỗi người.

Lúc này, có một cách tiếp cận mới: Cái tôi tin là văn chương thì là văn chương, còn cái tôi không tin là văn chương thì không phải là văn chương. Quan niệm này ngay lập tức khiến định nghĩa văn chương trở nên rất chủ quan. Nhưng suy cho cùng mọi sự chủ quan đều dựa trên một vô thức tập thể. Chẳng hạn, tất cả chúng ta chẳng buồn tranh cãi một cái vé xe buýt có phải văn chương hay không, đó là một sự đồng thuận ngầm về cái gì là văn chương và cái gì không.

John M. Ellis cho rằng từ “văn chương” là khái niệm mang tính chức năng hơn là tính hữu thể, nghĩa là nó giống như một lớp vỏ mà tùy chúng ta nhét nội dung vào đó chứ không có bản chất cố định. Nói cách khác, việc một tác phẩm có được xem là văn chương hay không tùy thuộc rất nhiều vào sự xếp hạng, phân loại, định giá trị của chúng ta, và hoạt động đó có tính lâm thời, thay đổi qua mỗi năm, mỗi thập kỷ hay thế kỷ (nghe rất là Martin Scorsese vs. MCU).

Một cuốn sách triết của thời này, qua thời sau có thể trở thành văn chương, và ngược lại. Những cuốn từng được xem là kinh điển, qua nhiều thế hệ, có thể người ta không còn hiểu nữa. Shakespeare đến một lúc nào đó có thể không giá trị hơn graffiti là mấy. Homer của thời chúng ta có thể rất khác với Homer thời Trung Đại, hoặc với người cùng thời của ông. Mọi tác phẩm đều được viết lại một cách vô thức ngay khi nó được đọc. Không có việc đọc nào mà không bao gồm trong chính nó một sự viết lại tác phẩm. Phạm Thị Hoài từng nói, “văn chương là một trò chơi vô tăm tích”. Viết và đọc là quan hệ cho nhận. Người cho biết mình cho cái gì nhưng không biết người nhận có nhận đúng cái mình muốn cho không. Phía người nhận cũng vậy, biết mình nhận gì nhưng không biết đó có phải là cái mà người ta muốn cho mình không.

Mỗi người trong chúng ta đều có một hệ thống định giá trị trong đầu mình. Ở đó, chúng ta xếp nhà văn này cao hơn nhà văn khác, văn bản này hay hơn văn bản khác. Mỗi chúng ta đều có những lý lẽ của riêng mình. Nhưng đồng thời, cái hệ thống đó của chúng ta không khép kín, mà chúng ta cũng có phần chia sẻ nó với hệ thống định giá trị của những người khác. Đó là cộng đồng mà chúng ta sống.

Và mỗi hệ thống như vậy, tồn tại được là vì nó có một thứ nền tảng bên dưới, đó là ý hệ. Ý hệ là nhận thức của chúng ta về cấu trúc quyền lực và các tương quan quyền lực trong xã hội mà chúng ta sống.

Như vậy, không có một khung cứng nhắc nào bao quanh định nghĩa văn chương. Rất có thể những thứ hôm nay chưa được xem là văn chương (manga hay comic chẳng hạn), ngày mai sẽ được xem là văn chương. Only time will tell.