Phía không người

Một bịa tạc viết khoảng năm 2016, đăng lại.

Hai giờ sáng. Lịnh phóng chiếc Cup lao vào vùng đen kịt của con hẻm vắng. Chỉ chưa đầy một phút rồ ga, cậu đã ra ngoài đường cái. Màn đêm tĩnh lặng bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của con xe cũ, làm Lịnh tưởng mình như một kẻ phạm húy, kinh động giấc ngủ của Sài Gòn. Dù rất thèm một cơn chợp mắt, dù không biết mình phải đi đâu, Lịnh vẫn dứt khoát không quay đầu. Lịnh chỉ biết mình phải chạy, đến đâu cũng được, chỉ cần ra xa khỏi nhà. Lịnh muốn gió đêm thổi bay những ý nghĩ rối rắm trong đầu mình, làm lắng xuống những xáo trộn trong tim mình. Chợt nhận ra đang đi vào cung đường quen thuộc, Lịnh giảm tốc và ngẩng nhìn lên0.

Trời không trăng sao. Tự bao giờ Lịnh cũng không còn tìm những ngôi sao xa xôi kia nữa. Cậu ngỡ đèn đường mới thực là những ánh sao. Con đường này là một dãy những ánh sao lưng chừng nép mình dưới những tán me xuề xoà một đôi lần lao xao khi gió thổi như thầm thì một điều gì rất riêng với nhau. Tấp vào một quán cà phê thức ven đường, gọi một li nâu, và rít một hơi sâu khói thuốc, Lịnh bắt đầu giải phẫu kí ức cùa mình.

* * *

Có tiếng đập mạnh cửa phòng. Đang loay hoay đánh máy, Lịnh vội ra mở cửa. Cửa vừa mở, N. ngã ngay vào người Lịnh. Hơi thở N. đầy mùi rượu. Lịnh nhăn mặt, “sao anh mò được về nhà hay vậy?”. Chẳng chờ đợi câu trả lời, Lịnh kéo lê anh vào, để anh nằm trên giường, trở lại với đoạn văn đang viết dở.

Lịnh viết kịch bản phim truyền hình, những bộ phim tình cảm thông thường, những bộ phim người ta sẽ quên ngay sau một thời gian ngừng chiếu. Viết như thế cũng mang về một khoản kha khá để mưu sinh. Tuy vậy, Lịnh không phải là một con buôn chữ hám tiền nghèo mơ mộng. Cái mộng lớn của Lịnh là viết ra một tác phẩm đẹp đến từng chi tiết, một thứ văn mà đọc vào người ta như rờ thấy được cả những đớn đau cùng hạnh phúc. Người ta sẽ nói về nó ngày nay, ngày sau và cả ngày sau nữa như một biểu tượng của lao động nghệ thuật chân chính. Nhưng để có được tác phẩm như vậy, trước hết phải sống cái đã. Mà muốn sống thì phải có tiền. Cơm áo đâu đùa với khách thơ? Lịnh phải viết nhiều thứ khác nhau, cả những thứ từng một thời cậu khinh rẻ. Nhưng lờ đi dằn vặt lương tâm, cậu viết văn như người ta ăn cho xong bữa, chẳng cốt lấy làm thú. Cậu hiểu rõ đây là lấy ngắn nuôi dài. May mắn thay, Lịnh có tài. Cái tài của Lịnh khiến ngay cả những cái tủn mủn được viết ra cũng đủ đưa cậu lên một vị trí nhất định.

Tối nay, sau khi đã đi làm về từ lâu, tự nấu bữa tối rồi cật lực viết bài để nộp, Lịnh mới thấy N. về tới nhà. N. sống cùng Lịnh trong một căn hộ ở chung cư cũ. N. làm việc cho một công ty nước ngoài, ôm cái mộng mở công ty riêng và làm giàu từ nó. Chẳng hiểu sao dạo này anh hay về nhà trễ, có khi không về, về thì say bí tỉ và nồng mùi rượu. Lịnh có dò hỏi nhưng anh chỉ im lặng hoặc trả lời qua loa “uống với khách hàng”. Lịnh đoán anh có chuyện gì đó, nhưng sợ vi phạm cái riêng tư cần có ở môt mối quan hệ bạn bè, cậu không hỏi gì thêm nữa.

Đêm nay N. bỗng về nhà sau hai ngày biến mất, nỗi băn khoăn của Lịnh cũng theo trở lại, khiến cậu không tập trung vào công việc được. Loay hoay một lúc với trang giấy, Lịnh lé mắt sang nhìn N.. N. đang ngủ.

Lịnh không ngăn mình cứ nhìn N. như thế. Một phút, hai phút, rồi mấy phút trôi qua, Lịnh tưởng mình có thể ngắm anh mãi mà không hề chán. Lịnh luôn thấy N. đẹp trai, khi ngủ lại càng đẹp hơn. Khi ngủ, cái vẻ rắn rỏi lạnh lùng ban ngày như biến đâu mất, những đường nét gương mặt trở nên mềm mại và hồn nhiên hơn. Ngay cả lúc này, khi N. người nồng nặc hơi men và gương mặt phảng phất khói bụi mưa nắng Sài Gòn, Lịnh vẫn thấy N. thật đẹp. Căn nhà nhỏ du dương tiếng nhạc hòa tấu từ chiếc máy hát cũ mà Lịnh rất yêu. Xen vào giữa âm thanh trong trẻo ấy là tiếng thở đều đều của N.

Không gian thật tuyệt cho một nụ hôn. Nếu nó không được là một nụ hôn sâu và nồng cháy, thì cũng nên là một cái phớt nhẹ. Cái ham muốn ấy không ít lần gặm nhấm tinh thần Lịnh, khiến Lịnh thấy mình thật tầm thường và thật vật chất, nó đôi khi khiến cậu run lên bần bật và thở gấp vì tranh đấu nội tâm giữa lí trí và xúc cảm. Lúc này, nó lại trỗi dậy, khi N. đang rất say. N. đang rất say, tại sao không? Lịnh như bị thôi miên, ghé mặt tới hôn lên cái bờ trán rộng rãi của N. Nhưng ngay khi cú va chạm diễn ra, cậu giật nảy mình tự lùi ra xa. N. vẫn đang nhắm mắt nhưng Lịnh thấy như chính mình vừa phạm tội.

Lịnh bần thần một lúc, vò đầu bứt tai rồi như không thể chịu đựng được một phút giây nào nữa, cậu với tay lấy chìa khóa, mở cửa và lao vào đêm tối…

Hai nạn nhân của những ngụy tín

 

Đó là một buổi tối cuối tuần. Và như mọi cuối tuần của những ngày tháng này, tôi dự định sẽ đến night club đồng tính quen thuộc, uống thật say và kết thúc buổi tối trên giường của một gã xa lạ.

 

Mọi thứ đã diễn ra như đúng kế hoạch. Cho đến khi tôi đã cởi bỏ hết quần áo và ma sát cơ thể trần truồng của mình với một cơ thể trần truồng khác, điện thoại reo. Với vội tay tắt, tôi bực dọc vì sự làm phiền. Nhưng dường như người ở đầu dây bên kia rất kiên nhẫn, điện thoại lần nữa lại reo. Lần này, tôi mới chịu để ý màn hình. Số lạ. Tôi miễn cưỡng bắt máy, không quên sẵn giọng gay gắt

“A lô”.

 

“Huy hả? Huy phải không con. Má nè Huy. Huy ơi, ba con chết rồi. Con về nhìn mặt ba lần cuối nhe con. Huy ơi, con có nghe Má không?”

 

Cái giọng quen thuộc đang nức nở ấy như một cú đấm thoi mạnh vào thái dương, khiến đầu tôi muốn vỡ tung. Tôi đáp vội, giọng nhỏ xíu.

 

Thấy tôi vội ngồi dậy mang quần áo vào, gã người tình ngỡ ngàng: “Này, làm gì vậy cưng? Đi đâu vậy?” Tôi không buồn trả lời, bước nhanh ra khỏi căn hộ ấy. Lúc đóng cửa lại, tôi còn nghe hắn hét to trong điên tiết “Khốn kiếp!”

 

***

 

Tôi phóng xe như bay trên xa lộ tối và lạnh. Ký ức tôi cứ tràn ra bất tận. Tôi chợt nhớ ngày thơ bé, tôi rất sợ cha mình. Mỗi khi tôi tỏ ý muốn đi chơi cùng đám trẻ hàng xóm hay bày tỏ một quan điểm trẻ con nào đó, ông lại quát vào mặt tôi bằng giọng ồm ồm những lời răn dạy. Suốt thời niên thiếu, tôi được chu cấp đầy đủ hơn nhiều đứa trẻ khác. Tôi sẽ được những món đồ chơi mình muốn chỉ cần tôi luôn học giỏi ở trường, biết nghe lời cha mẹ và không tò mò quá nhiều về những chuyện không phải của mình. Lớn hơn một chút, khi biết nhiều hơn về thế giới và bản thân mình, tôi tự biết sắm vai một đứa con ngoan trước mặt cha và chỉ bộc lộ những suy nghĩ thật với vài bạn bè thân. Vào đại học, sống xa gia đình, tôi như một con chim thoát khỏi lồng. Tôi sống và hành xử như mình mong muốn từ lâu.

 

Khi không còn phải sắm vai, tôi cũng quên bẵng cách đóng kịch trước mặt người thân. Tôi và cha cãi nhau lần đầu khi ông phát hiện tôi có một hình xăm ở vai. Ông bảo rằng chỉ có bọn du thủ du thực mới phải xăm hình. Và lần cãi nhau thứ hai vào cách đây hai năm cũng là lần cãi nhau cuối cùng. Đó là khi ông phát hiện tôi đang quen một người đàn ông có vợ. Ông đã tát tôi một phát như trời giáng và đuổi ra khỏi nhà. Tôi sẵn sàng ra đi. Điều tiếc nuối duy nhất là tôi đã khiến mẹ buồn. Nhưng mẹ tôi cũng như cha, cũng xem đồng tính luyến ái là một căn bệnh. Việc tôi đồng tính là một nỗi hổ thẹn của gia đình và dòng họ. Đó là suy nghĩ phổ biến ở hầu hết mọi gia đình nơi tôi lớn lên.

 

Từ đó đến nay, tôi chưa một lần trở lại căn nhà ấy. Cũng chẳng ai liên lạc với tôi. Có lần tình cờ gặp một người bạn cũ cùng quê trên đường, sau một cuộc trò chuyện ngắn, tôi hay tin rằng ông bà vẫn khỏe mạnh. Nhưng thực sự điều đó chẳng làm tôi khá lên. Tôi đã cố gắng quên đi quá khứ và việc gặp lại một người của quá khứ chỉ gợi lại trong tôi những ký ức không vui. Và cả trách nhiệm nữa. Tôi thấy mình là một thằng con bất hiếu. Thi thoảng khi nghĩ về chuyện cũ, tôi vẫn luôn thấy như vậy. Nhưng tôi luôn cố để quên đi chúng bằng công việc hoặc những cuộc vui.

 

Ngày ấy, vì một người đàn ông những tưởng yêu mình thật lòng mà tôi đã ném tình cảm của cha mẹ cùng những giá trị gia đình truyền thống mà ông bà tin tưởng vào sọt rác. Để rồi sau đó, gã đàn ông kia lại vì vợ con mình mà bỏ mặc tôi. Ngày ấy, tôi đã đấu tranh hết mình cho công khai nhân dạng tính dục, tôi hô hào phá bỏ các giá trị cũ và khẳng định những giá trị mới. Để rồi năm tháng trôi qua, sau những tin tưởng và bội tín, tôi cảm thấy những tuyên ngôn ấy cũng chẳng mang lại cho người ta hạnh phúc thực sự.

 

Trong mỗi gia đình, mỗi người có đều có giải pháp của riêng mình cho các xung đột thế hệ. Tôi đã có lựa chọn của riêng mình, một lựa chọn cực đoan của tuổi trẻ. Giờ đây tôi không hối tiếc nhưng cũng chẳng tự hào. Đó chỉ đơn giản là vượt qua một ranh giới. Và khi đã vượt qua rồi, chẳng thể nào quay lại, chỉ còn có thể đi tiếp mà thôi. Dù có thể rằng tương lai cũng tối tăm mênh mông và cô độc như con đường trước mắt.

 

Giữa đường đi, có một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng khiến con đường tạm thời bị phong tỏa. Hai chiếc xe tải và một chiếc xe khách tông nhau. Đường ngập các mảnh kính vỡ. Trong cái chớp tắt của đèn xe cảnh sát, tôi thấy phần đầu của chiếc xe tải bị biến dạng. Đứng quanh dải băng cấm màu vàng giăng ngang đường, những người chờ đợi thông đường như tôi mang đủ gương mặt sợ hãi lẫn kinh hoàng.

 

Một viên cảnh sát đến nhờ tôi và những thanh niên có mặt ở đó nhấc một phần của chiếc xe tải để lôi đứa trẻ đang khóc ra. Khi phần xe tải được nhấc lên, mọi người thấy một đứa bé chừng 2 tuổi nằm kẹp trong lòng một người đàn ông. Phần đầu ông ta bị mất đi một mảng sọ bự, nhưng đôi tay vẫn kiềm chặt đứa bé không rời.

 

Tôi đứng trân người nhìn hình ảnh ấy. Cho đến khi đứa bé được gỡ ra khỏi người đàn ông. Họ giao nó cho nhân viên cứu thương. Còn người đàn ông thì được mang đến đặt cạnh những cái xác khác. Lúc ấy tôi thầm nghĩ trong đầu, ngay cả khi người cha không còn nữa, có lẽ cái bóng của ông ta cũng sẽ phủ xuống hết phần đời còn lại của đứa trẻ này. Và nếu tôi là nó, tôi sẽ ước được chết đi trong cái đêm này.

 

Trong một cuộc đời bình thường,
sao chúng ta chỉ bằng lòng trả giá cho những điều không thuộc về ước mơ?

 

Một bịa tạc vào tháng 6 năm 2017

<<Gần đây tôi thấy có 1 cô gái mà tôi từng sống chung nhà theo dõi cái blog tủn mủn và ngu muội này của mình, điều này thực sự làm tôi rất chướng mắt. Tôi mong cô ấy unfollow cmn đi! >>

di-qua-nhung-phong-tung-hinh-hai

Đi qua những phóng túng hình hài

Tôi sinh ra với một vết bớt màu mận chín. Những người hàng xóm quanh nhà tôi bảo người có vết bớt màu tối nằm gần tim là những kẻ có “lòng dạ xấu xa”. Họ cho là thằng bé lớn lên sẽ trở nên ranh ma xảo quyệt và không phải người tốt. Mẹ tôi vô cùng lo lắng, tìm cách xóa vết bớt ấy đi. Nghe lời của những ông bà lớn tuổi trong xóm, mẹ bế tôi sang nhà một bà cụ chết đột ngột do bị cảm, lấy ngón tay trỏ của xác chết quệt vào bết bớt tôi bảy cái, vừa quệt vừa lẩm bẩm “cụ đi mang theo hộ cháu nhé”. Sau đó vết bớt vẫn không mất đi. Mẹ lại nghe theo người ta, lấy quả trứng gà mới đẻ còn ấm nóng chườm lên chỗ có bớt liên tục như vậy chín lần. Vết bớt mờ đi rồi mất hẳn, mẹ tôi rất vui mừng.

Năm tôi 18 tuổi, sau khi ba mất, tôi thú nhận với mẹ chuyện mình thích con trai và không có cảm xúc với con gái. Mẹ tôi kiên quyết cho rằng xu hướng tính dục không phải bẩm sinh mà có, mà là do bị lây nhiễm từ xã hội nên cứ nằng nặc đưa tôi đi khám chữa cho bằng được. Thời gian trôi qua, nhận thấy không thể thay đổi được gì, mẹ hay xin lỗi vì đã không dạy dỗ tôi trở thành một người đàn ông bình thường. Mỗi lần như vậy tôi đều bảo mình rất hài lòng với con người hiện tại và rằng mẹ là một người mẹ rất tuyệt vời. Cũng thời gian này, đột nhiên tôi thấy một vệt đen hình tam giác ngược to xuất hiện trên ngực trái của mình. Và hỏi mẹ thì mẹ bảo đó là hình dáng của vết bớt ngày xưa. Không hiểu vì sao nó đã trở lại. “Có những vết bớt không thể xóa được!”, mẹ tôi nói bâng quơ trong một lần trò chuyện.

di-qua-nhung-phong-tung-hinh-hai-01
Như những người trẻ quanh mình, tôi thích thời trang, và những cách thức để biến đổi cơ thể mình sao cho khác đi. Những bộ quần áo, vòng đeo tay hay dây chuyền hợp thời, một lớp trang điểm nhẹ cùng với một chút nước hoa có thể biến tôi trở thành một ai đó đẹp hơn, tốt hơn, hay quyến rũ hơn với con người thật của mình. Điều khiến tôi thấy buồn cười là khi cởi bỏ hết tất cả quần áo và nhìn chính mình trước gương, chỉ có một thứ duy nhất khiến tôi dán mắt vào, và khiến tôi thấy mình đặc biệt: vết bớt hình tam giác ngược sẫm màu trên làn da trắng xanh ngực trái.

19 tuổi, tôi có hình xăm đầu tiên: dòng chữ nothing impossible ở mặt trong bắp tay. Đó là giai đoạn tôi luyện thi đại học và nghĩ rằng hình xăm này sẽ tiếp thêm cho mình động lực học tập. Thật ngớ ngẩn! Mẹ tôi đã la tôi nguyên cả buổi chiều. Đợt đó tôi vẫn thi trượt. Nhiều năm sau này mấy lần tôi muốn xóa hình xăm này nhưng rồi lại thôi.

Sau đó, tôi bắt đầu học để trở thành một thợ xăm. Tôi nhận thấy mình làm việc này khá tốt. Thầy dạy vẽ bảo tôi có năng khiếu hội họa: phát thảo nhanh, tay vẽ chắc, cảm nhận màu sắc tốt, nhất là sáng tạo. Vậy mà trước giờ, chưa ai nói với tôi điều đó cả. Mẹ và những người xung quanh luôn muốn tôi trở thành bác sĩ, kỹ sư. “Chẳng ai muốn con mình trở thành một thợ xăm cả!”, mẹ tôi có lần nói vậy.

Mẹ tôi mất vào tháng tám năm tôi 25 tuổi. Mãi ba tháng sau đó, tôi mới bắt đầu quen với sự thật là căn nhà chỉ còn lại mỗi mình mình. Mỗi khi làm những việc mà trước đây mẹ tôi hay làm cho tôi – nấu ăn, giặt giữ, tôi đều thấy nhớ bà. Tôi nhớ những khi bà la mắng về việc tôi về nhà khuya khiến bà phải hâm đồ ăn lại. Những câu trách mắng, khi nhớ lại, làm tôi vừa buồn cười, vừa thấy trống trải. Người duy nhất phàn nàn hay ngăn cấm việc tôi nhuộm tóc, xỏ khuyên hay xăm hình đã không còn nữa, và cũng chẳng còn ai trên cõi đời này thực sự quan tâm đến việc tôi đối xử như thế nào với cơ thể của mình.

Tôi dần không còn hứng thú với việc thay đổi ngoại hình nữa mà tập trung vào sự nghiệp. Tiệm xăm khá đông khách, hầu hết là những người trẻ. Họ, hoặc đã nghĩ ra một hình xăm nào đó, hoặc mơ hồ và đến nhờ tôi tư vấn, đều là những người muốn tìm kiếm một dấu ấn nào đó đặc trưng cho riêng mình. Phần lớn hình xăm được chọn là một biểu tượng, một cái tên, hay một câu châm ngôn ngắn – những thứ trong quá trình sống họ trải nghiệm và thấy quan trọng với mình, theo cách này hay cách khác.

di-qua-nhung-phong-tung-hinh-hai-01
28 tuổi, tôi bị bỏng khí ga một mảng to trên ngực. May mắn là không ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe, nhưng vẫn phải nằm viện vài ngày. Sau khi tháo băng, tôi trở về nhà, nhìn chính mình trong gương. Vết bớt đã không còn, chỉ còn lại một vùng da đỏ hỏn, nhăn nheo, bóng lưỡng to bằng cả bàn tay. Không hiểu sao lúc ấy, cảm giác về thời gian trong tôi trở nên rõ ràng. Làn da quanh vết sẹo đã sạm màu đi nhiều, những dải cơ quanh bắp tay có hình xăm vẻ như chùng xuống, mái tóc xơ đi vì nhuộm rủ xuống gương mặt góc cạnh và che đi một phần vành tai phải có đeo khuyên kim loại. Và tôi nghiêm túc tự hỏi mình, nếu tôi mất đi không chỉ vết bớt, mà cả đôi tai, tay chân hay một bộ phận nào đó của chính mình, liệu tôi có còn là tôi? Liệu những thứ mà tôi đã đắp thêm lên cơ thể của mình có thực sự có ý nghĩa trong việc làm nên con người của tôi?

Cơ thể này đã đi qua hết những tiếp nhận lẫn khước từ, kiêu hãnh lẫn định kiến để trở nên nó của ngày hôm nay. Chúng ta được sinh ra với một tổ hợp gen bất định và bị quẳng vào một thế giới với đầy rẫy những biến cố không thể nào lường trước. Mỗi một dấu tích cơ thể, dù là di truyền hay do môi trường tác động, đều có ý nghĩa với chu trình sống cá nhân. Và khi tự hỏi mình phải đối xử như thế nào với chúng, với cơ thể của mình? Tôi lại như nghe thấy những lời của mẹ ngày xưa “hãy yêu thương cơ thể con vì nó là cái bình để chứa linh hồn”.

Bài: Trịnh Nhật Tuân
Illustration: Livia Falcaru