trang-dau-mot-to-bao-kham

Trang đầu một tờ báo: Khảm

Đọc tiểu luận Front Page của Marshall McLuhan,
trong cuốn The Mechanical Bride – Folklore of Industrial Man (1951)

Làm thế nào để, cùng lúc trên một trang báo, tồn tại đồng thời sự kiện chính trị ở Trung Quốc, biến động của thị trường nhà đất ở Mỹ, và thông tin giải trí của showbiz Việt?

Những rời rạc, ngẫu nhĩ của thực tại phong phú, rộng lớn chỉ có thể được trình bày bằng một phong cách tương tự như trường phái lập thể của mỹ thuật. Thiết kế trang đầu là một công việc gần như hòa âm phối khí. Ở đó, thể hiện một cái nhìn của ý luận về thứ bậc của tính quan trọng và tính liên quan [về ‘importance’ và ‘relevance’ nghe thật giống với SEO].

Tờ báo là loại hình giải trí kiểu đêm Ả Rập, với nghìn lẻ một câu chuyện được kể bởi một nàng Scheherazade ẩn danh, cho một số lượng khán giả khổng lồ cũng vô danh nốt.

Nhưng không nên nghĩ về phong cách khảm của một trang bìa như một sự thất bại trước cuộc đời hỗn loạn và phi lý trí. Trên thực tế, tính cách rời rạc, ngắt quãng, tưởng chừng không liên quan giữa các sự vật hiện tượng lại là ý niệm nền tảng của cả vật lý học lượng tử lẫn vật lý học tương đối. Đó là cách mà Toynbee nhìn vào nền văn minh, hay Margaret Mead nhìn vào văn hóa con người, là kỹ thuật thị giác của Picasso và kỹ thuật văn chương của James Joyce. Nó cung cấp những thấu hiểu mới mẻ về thế giới và nó có thể dẫn dắt tâm trí chúng ta đến một trạng thái hòa hợp vũ trụ ở một cấp độ trật tự cao hơn. Khi mở rộng nhận thức của chúng ta ra khỏi phạm vi địa phương, tờ báo sẽ tạo ra một mối liên kết đầy bất ngờ giữa những cộng đồng người khác biệt nhau về văn hóa hay sắc tộc.

Sự cải tổ về cách nhìn và cách nghĩ này xét cho cùng cũng là một tất yếu trong thời đại bung nở của văn hóa thị giác và cơ khí, làm lộ ra những mô típ trừu tường mà con người trước đây không thể nhận thức được.