ga-ban-mat-na-gap-me

Gã bán mặt nạ gặp mẹ

Ở phần sau một chiếc xe bán tải đã cũ, gã đàn ông nom đã trung tuần ngồi nói chuyện với mẹ.

Mẹ anh ta lần này vào thành phố mang theo cho anh những món đồ sinh hoạt lặt vặt, đặt trong những cái giỏ mây màu vàng dưới chân bà.

Nắng vàng như màu mật ong phủ xuống đầu xuống vai người, xuống đường phố và mọi vật. Bà mẹ ngồi đó, nói với anh chuyện tương lai, rằng thôi anh cứ ở thành phố này mà làm việc, rằng bà cũng đã già rồi và đã không chu toàn được cho anh cuộc sống, nên cũng không mong gì hơn là anh có thể tự lo cho mình.

“Má có mang cho mày mấy cái chiếu cói mà mày thích nằm mỗi khi về quê. Ở thành phố này chắc không có, mày giữ mà nằm, cố giữ sức khỏe nhe con”

Gã nhìn người đàn bà tóc bạc, người đàn bà căn cơ cả đời đến lúc này vẫn phải vào thành phố chăm lo cho gã, mà chính mình lại chưa một lần đền đáp, gã chỉ thấy buồn.

Gã nắm lấy tay mẹ. Bàn tay đã gầy hơn, có mấy đốm đồi mồi, nhăn nheo, và gân nổi hẳn lên. Gã muốn nói “Má ơi, con xin lỗi”. Nhưng mà sao mọi thứ cứ nhòe đi…

Những hình ảnh của buổi chiều vàng ấy bắt đầu chìm vào một màu tím thẫm. Trời đêm bao trùm lấy mọi vật, đến khi người mẹ kia mờ ảo như sương.

Và rồi mọi thứ chỉ còn là đêm tối.

Gã nghe từ trong xa xăm những tiếng gọi lớn, như tiếng gọi của những gã đồng nghiệp ngày xưa ở nơi khuân vác lúc ba giờ sáng đánh thức dậy để bốc dở hàng. Ngày bên mẹ là một đứa con nít, gã không bao giờ phải dậy khi mình không muốn.

Xung quanh chẳng có gì, chỉ tối đen, chỉ có tiếng gọi không rõ lời, mà vang vang.

Mở mắt.

Gã thấy mình nằm một mình trong căn hộ ọp ẹp. Trên tường là những chiếc mặt nạ đêm qua vẽ dở để hôm nay mang đi bán.

Lại một đêm nữa chợt giật mình giữa cơn ngủ của gã đàn ông bán mặt nạ.

Một bịa tạc viết vào sáng sớm ngày 5 tháng 8 năm 2017.

chuyen-cua-dai

Chuyện của Đại

Đại dập mạnh những phím dương cầm như thể bản độc tấu còn chưa đến hồi kết. Tôi chẳng biết anh ta đàn cái quái gì, chỉ nghe được một đoạn có vẻ tựa như Ständchen của Schubert. Dưới mấy cái chao đèn vốn dĩ đã mờ nhạt ở 46 An Dương, người chơi nhạc ấy còn vận lên mình những mũ mão và áo gió rặc mỗi một màu đen, khiến anh ta hợp với đàn dương cầm thành một mảng tối thật u uẩn và cô độc. Trong một khoảnh khắc, tôi tưởng như cái khối đen độc u uẩn ấy là một cái tóm tắt vĩnh hằng cho cuộc đời của Đại, cuộc đời của một nhạc sĩ lập dị.

Tôi gặp Đại lần đầu vào mùa hè năm 2016, lúc anh còn là sinh viên khoa sáng tác của nhạc viện Hà Nội. Lần đó tôi đi thăm một người bạn ở một chung cư cũ. Lúc đi ngang qua một hành lang tối, tôi nghe âm ỉ trong không gian những tiếng xập xình. Tình cờ một người mở cửa ra, tiếng nhạc và ánh đèn đỏ đơn sắc thoát ra ngoài. Gào thét và dữ dội. Trong cái khoảnh khắc hé mắt nhìn qua khung cửa, nhìn vào một thế giới của người khác, tôi thấy một gã trọc miệng ngậm điếu thuốc còn tay thì đang quét tay dứt khoác trên cái keyboard điện tử. Thật lạ lùng, hình ảnh ấy làm tôi nhớ mãi đến tận sau này. Tôi hay bảo Đại, này ông biết cái hình ảnh đầu tiên của ông trong mắt tôi nó rất có chất “cảnh”, rất có tính điện ảnh không? Phải chi lúc đó quay lại được thì đã là một thước phim tài liệu quý giá về đời sống của một gã nhạc sĩ điên. Về sau tôi biết hóa ra khu tập thể này chỉ toàn dân chơi nhạc nên đã quá quen với việc này, bọn họ còn có những quy ước chung về giờ giấc chơi nhạc các kiểu. Những người ở đây về sau có người nổi tiếng, những người khác thì bặt vô âm tính. Có lẽ danh vọng, ở một lẽ nào đó, cũng chỉ như tờ vé số.

Ở khu nhà này ai cũng biết Đại, nhưng cũng như không hề biết về Đại. Anh ta lúc nào cũng vận đồ đen lụp xụp, kín tiếng, đi về như cái bóng, nên ai cũng chẳng biết rõ anh ta, chỉ biết anh ta lập dị. Ấy thế mà nhạc anh ta viết có đủ cái ồn ào lẫn tỉ tê của một tâm hồn phức tạp. Nhưng những sáng tác của anh không được nhiều người biết tới.

Năm 2020, Đại bắt đầu mở công ty giải trí của riêng mình và lần mò đâu ra những nhạc công rất dữ dằn cả hai miền Nam Bắc. Từ một nhạc sĩ không tên tuổi, Đại bỗng dưng trở thành một bầu show có tiếng. Thậm chí cả nữ ca sĩ nổi nhất hiện nay là Lã Thư cũng đồng ý ngay lập tức khi có lời mời diễn của Đại. Album Niết bàn của Đại, với sự hợp tác cùng giọng ca trẻ triển vọng Niêm đã gây tiếng vang trong công chúng và giành được nhiều giải thưởng âm nhạc trong nước vì sự cách tân mới mẻ trong cách thể hiện cùng những âm hưởng tôn giáo nhân sinh trong nội dung sáng tác. Chỉ trong vòng một năm, Đại trở thành một trong những tên tuổi đi tiên phong khai phá những thể nghiệm mới trong âm nhạc.

Bẵng đi một thời gian, vì quá bận rộn, tôi không hay tin của Đại nữa, chỉ biết anh có vị trí của mình trong giới. Cho đến mùa thu năm 2023, Đại cùng với Lâm Thanh và Miên hợp tác trong một album có tên Tầm gai. Ngay sau ngày ra mắt, xuất hiện trên mặt báo những tít bài như tiếng sấm ngang tai “Tầm gai: âm nhạc hay sự điên loạn?”, “Thể nghiệm mới trong Tầm gai gây tranh cãi”, “Nhạc sĩ Ka Minh: ‘Đại đã quá quắt lắm rồi’”… Chỉ trong một tuần, làn sóng phản đối từ phía những tín đồ âm nhạc trước đây của Đại dâng lên như một cơn lũ, quét sạch các hợp đồng biểu diễn của Đại.

Anh ta có lường trước được vụ này không ư? Tôi chỉ biết là anh ta điên thật rồi. Trong cái đêm hôm đó, anh ta còn chẳng bận tâm báo giới nghĩ gì, chỉ ngồi chơi nhạc và đốt thuốc rồi khi hỏi tới, anh ta, bằng cái giọng khàn đục đặc trưng của mình, chỉ chậm rãi bảo “Cứ để mọi thứ diễn ra đi!”. Trời ạ, trong cái cơn khủng hoảng ấy, mà anh ta lại có thể bình tĩnh như vậy.
Những ngày sau đó, những ca sĩ hàng đầu bắt đầu bỏ anh, giới phê bình chỉ trích anh, báo chí bới móc anh, và số người hâm mộ anh vơi đi quá nửa. Xem ra thần danh vọng đã bắt đầu chán anh ta rồi.

Giữa những khó khăn ấy, tôi có đến thăm Đại. Anh ta như đang say thuốc, sắc mặt thì rệu rã mà mắt thì cứ quắc lên “Tớ nghĩ là đã đến lúc mình phải làm cái gì đó thôi cậu ạ. Tớ phải làm một album mới. Một album nói lên tiếng nói của một nghệ sĩ chân chính”. Tôi mừng húm và cổ vũ anh ta cố lên.

Nào ngờ 3 tháng sau, Đại trở lại với một album có tên Bùn đất do anh ta tự sáng tác và tự hát, với những bài hát mà trong lời hát có cả “giao hợp”, “tinh trùng” hay “ca-ve”. Thậm chí anh ta còn không thèm đăng kí giấy phép hay kiểm duyệt. Tôi đã dành hẳn một đêm để nghe đi nghe lại và phân tích âm nhạc của Đại. Trời ạ, lúc này tôi đã hiểu rồi. Tự bao giờ anh ta đã đi quá sâu vào cái đời sống nội tâm của mình mà lại chưa đủ gần với những người xung quanh. Nghe album này tôi thấy một sự u uất, thù hằn liễm kết vào một tâm hồn cô độc, bế tắc. Thù hằn với những thứ dơ bẩn, biếng nhác, giả tạo mà thế giới quanh anh ta đang thể hiện. Và anh ta tự huyễn hoặc mình thành một loại nạn nhân của thế giới đó. Tôi tự hỏi, điều gì đã xảy ra với Đại để anh ta phải đi đến nỗi bi thương cực đoan này? Và sao anh lại cứ đào sâu vào nó như thế? Tôi không biết rằng anh ta đã đi xa đến thế này trong những tư tưởng nghệ thuật của mình.

Lại một lần nữa Đại gây phẫn nộ trong công chúng âm nhạc. Một vài tờ báo cho anh cơ hội giải bày. Và anh ta nói gì? “Phản cảm với ai? Dung tục với ai? Nếu ai có cảm giác Bùn đất là dung tục thì họ chưa bóc qua được cái tầng câu chữ để bước vào thế giới phong phú của cuộc sống.” Về chuyện kiểm duyệt, anh bảo: “Đó là hiện trạng đời sống văn hóa Việt Nam. Chắc chắn họ sẽ không bao giờ duyệt. Chẳng cãi nhau với họ làm gì, chẳng giải quyết được gì cả! Điều đó đã xảy ra với Tầm gai rồi, cũng nhiều lần rồi. Bùn đất là sản phẩm mang tính cá nhân, người nghệ sĩ chỉ mong muốn chia sẻ.”

“Tự do trong nghệ thuật nó nằm ngay trong con người nghệ sĩ. Đối với Bùn đất, tôi chịu trách nhiệm về nội dung. Thật ra mọi thứ đâu phải chỉ là vấn đề tiền bạc. Tôi cũng không phát hành nó để xây dựng thương hiệu. Đây là chia sẻ rất tự nhiên của tôi. Giống như cái thai đến ngày thì phải đẻ, đứa trẻ đến lúc biết nói thì phải nói thôi!”

Điều gì tới rồi cũng tới, Đại trở thành một kẻ lạc loài giữa cộng đồng. Chẳng ai còn hiểu anh ta nữa. Và mỗi lần nhắc đến anh, người ta không ngần ngại dùng những lời lẽ cay nghiệt độc địa nhất để nói về anh.

Giờ đây, thi thoảng tôi vẫn gặp Đại ở một quán cafe nơi anh đến đàn để kiếm sống. Những bản nhạc anh chơi và cả tác phong của anh, chúng toát ra một vẻ cô độc đến khó hiểu. Mỗi khi ngồi một mình tôi vẫn thử nghe lại các sáng tác của anh trung Bùn đất, và tôi hiểu rằng có những người nghệ sĩ đẩy chính mình đến chỗ cực đoan để được thanh thản trong tâm hồn, chí ít là họ tin là họ thanh thản. Với những người như thế này, sản phẩm của họ không còn là một phương tiện kiếm cơm nữa, mà là một sự giải thoát.

Bịa tạc viết ngày 2 tháng 11 năm 2016

du-khoanh-khac-tro-ve-la-khoanh-khac-chia-xa-1

dù khoảnh khắc trở về là khoảnh khắc chia xa

Những ngày ở Đà Lạt thật ngắn, mới đó mà đã tới lúc Phương phải trở về với cuộc sống của mình ở Sài Gòn. Dù chuyến đi lần này anh đã thực hiện được mong muốn của mình là được gặp Vỹ, nhưng anh vẫn cảm thấy sao mà chưa đủ. Anh ước giá như có thể thu nhỏ Vỹ lại để mang theo bên mình đến bất cứ đâu.

“Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt, thành phố này xin trả lại cho em”, bài hát mở đêm nay thật đúng tâm trạng. Mai anh sẽ về lại Sài Gòn, ở đó anh có một gia đình, có một cuộc đời công sở và nghĩa vụ của một người chồng, người cha, bỏ lại đây những êm đềm ngắn ngủi với Vỹ. 

Anh biết rằng mình đã làm Vỹ đau khổ, khi anh đã bỏ lại cuộc tình 8 năm với cậu để kết hôn ở tuổi 32, bởi vì anh muốn hoàn thành tâm nguyện cuối đời của ba là được thấy con mình cưới vợ sinh con, xua đi cái xì xào bàn tán quanh giềng xóm. Lúc đó, Vỹ 26 tuổi, bỏ tất cả sự nghiệp và những dự tính ở Sài Gòn để về quê Đà Lạt sống.

Rồi ba Phương mất, khi con trai Phương cũng vừa tròn 2 tuổi. Sau 4 năm của một cuộc đời mới, Phương đã tưởng rằng có lẽ mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại được quá khứ. Dù thi thoảng vẫn chừng mực hỏi han bạn bè về tin tức của Vỹ, chưa bao giờ anh dám nghĩ đến chuyện quay lại. Anh cố chôn kỷ niệm như người ta chôn những nỗi buồn của ngày chủ nhật trước thềm thứ hai tuần mới. Anh đã leo lên một chuyến tàu lửa một chiều, chẳng thể quay đầu, chẳng thể nhảy xuống. 

Nhưng có những con sóng của ký ức tràn về vào những khoảnh khắc không ngờ tới. Lúc Phương ngồi cùng con trai trú mưa ở một quán cà phê, con anh đã hỏi anh một câu rất ngây thơ, nhưng cho nhiều anh suy nghĩ, và nhìn cơn mưa qua tấm kính, Phương chợt nhớ đến Vỹ. Phương tự hỏi bây giờ Vỹ đang sống ra sao, có còn nhớ đến anh hay không?

Nhiều ngày sau đó, những suy nghĩ về Vỹ cứ liên tục ám ảnh Phương, khiến Phương quyết định đi tìm Vỹ. 

Gặp Vỹ ở Đà Lạt, anh bị Vỹ xua đuổi với một thái độ lạnh nhạt. Anh buồn bã trở về. Ngày hôm sau, anh lang thang ở một chốn mà khi xưa hai đứa thường đến để ngắm hoàng hôn, mỗi khi anh cùng Vỹ về quê cậu, tự nhủ, đây sẽ là lần cuối cùng mình quay lại chốn này.

Nắng tắt, trong lúc quay gót định trở về, Phương vô tình chạm mặt Vỹ đang đứng hút thuốc ở một góc khác của bờ hồ. Bị Phương bắt gặp, quệt vội mấy giọt nước mắt, Vỹ lảng đi chỗ khác. Nhưng Phương chạy ngay đến ôm chầm lấy Vỹ. Sau những giằng co, họ hôn nhau. Và đêm đó, họ ngủ cùng nhau. Rồi trong cái đêm dài và lạnh nằm cạnh nhau, họ nói về những chuyện trong suốt 4 năm qua. 

Vỹ kể đã come out với mẹ, và bà bảo rằng bà đã biết từ lâu. Chính bà đã nói với Vỹ rằng, nếu con thực sự yêu Phương thì con hãy để Phương làm những điều mà cậu ấy thấy cần phải làm. Phương xin lỗi Vỹ, và anh nói một hôm nào đó sẽ dẫn con trai mình lên Đà Lạt chơi, để nó gặp chú Vỹ, và chú Vỹ hẳn sẽ thích nó lắm.

Họ nói bâng quơ những chuyện không đầu không cuối như thế, cũng như khi họ chỉ tay lên mấy cụm mây và hỏi nhau nó giống hình gì. Dường như Phương và Vỹ đều hiểu rằng, mọi sắp đặt về tương lai giữa hai người đều không có mấy ý nghĩa. Có lẽ số phận của họ là chỉ là những êm đềm ngắn ngủi thế này thôi.

một bịa tạc vừa viết, sau khi nghe bài Mây của Đỗ Bảo
Ảnh: Lam Vũ (2001)

cua-gian-va-nguoi

Của gián và người

Trong lúc đó, ở một thế giới khác của căn hộ số 101/3:

“Bản tin 2h sáng. Vào lúc 1 giờ sáng ngày 26 tháng 4 một vụ khủng bố bằng vũ khú hóa học đã diễn ra ở khu vực nhà bếp, khiến cho 17 gián thiệt mạng. Đây được ghi nhận là vụ việc nghiêm trọng nhất kể từ vụ thảm sát ngày 3 tháng 3 ở nhà kho.

Trong khi các lãnh đạo ở khu vực bình ổn vẫn còn làm một việc hết sức vô bổ là ‘bày tỏ sự quan ngại sâu sắc’, hiện tại trong cộng đồng loài gián đang dậy lên một sự căm phẫn to lớn dành cho loài người. Và đảng cách mạng đang thúc ép ủy ban bảo vệ giống loài triệu tập một cuộc họp khẩn cấp ở một địa điểm mật nhằm bàn về việc tiến hành phản kháng và trả thù dành cho loài người.

Theo một nguồn tin hành lang cho biết, rất có thể sẽ có một cuộc chiến tranh nổ ra giữa gián và người. Các hình thức trả thù được dự đoán sẽ bao gồm cả việc chui vào tai hoặc mũi để tấn công não bộ của họ khi họ đang say ngủ.

Ở đâu đó trong các góc tối của căn hộ số 101/3, các nhóm nhỏ đang tiến hành nghi thức tưởng niệm đối với 17 mạng gián đã bị tước đoạt bởi vụ khủng bố vừa rồi.

Chúng tôi sẽ cập nhật các tin mới nhất về sự kiện này trong mục tin tức buổi sáng. Xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe.”

Từ lúc tin tức này được phát, cả gia đình tôi trở nên rất quái đản. Gián mẹ thì bưng mặt khóc rưng rức rồi hối thúc chuyển nhà. Gián bố thì bảo sẽ tham gia hàng ngũ cựu chiến binh phản kháng, ông lải nhải hoài về câu chuyện huyền thoại của cụ kỵ nào đó trong dòng họ từng chui vào mồm của một thằng chủ nhà trong lúc nó đang say ngủ. Tôi cảm thấy thật mệt mỏi, tại sao con người và loài gián không thể chung sống hòa bình được chứ? Chẳng phải trái đất này đủ rộng cho tất cả chúng ta sao? Thế là tôi đi lang thang giữa các góc tối của căn họ 101/3 để đàn hát những ca khúc phản chiến do mình tự sáng tác.

Và đó là lúc mà tôi tình cờ gặp anh – con người tuyệt vời nhất mà tôi từng biết – người duy nhất trong 5 người đấu tranh cho quyền được sống của loài gián ở căn hộ số 101/3 này – anh Tuân. Anh ôm hôn tôi mà không thấy tôi hôi – cũng như tôi chạm vào anh mà không thấy anh hôi. Anh tâm sự với tôi về những trăn trở của mình về bình đẳng loài, anh động viên tôi rằng hành trình phía trước để ngăn cản chiến tranh là rất gian nan và đơn độc, nhưng tôi phải cố gắng ngăn cản giống loài của mình, cũng như anh đã tranh cãi với 4 người bạn chung nhà của anh, để bảo vệ hòa bình giữa loài gián và loài người.

Tôi sẽ không bao giờ quên cuộc gặp gỡ với con người huyền thoại ấy. Tôi sẽ kể cho con cháu của mình nghe về con người ấy. Thế hệ sau sẽ tạc tượng tôi và anh như minh chứng cho tình hữu nghị giữa gián và người ở căn hộ số 101/3 này.

Bịa tạc viết ngày 26.4.2017

tam-vat

tâm-vật

Thực ra mình vẫn chưa hiểu “nỗi đau thầm kín” nghĩa là gì. Có phải chỉ đơn giản là một cái khiến mình đau, nhưng mình lại không dám nói ra với ai? Nếu thế thì mình có nhiều nỗi đau như vậy lắm. Nhưng sau đây sẽ là một “nỗi đau thầm kín”, trình bày trong định dạng một truyện ngắn có tên là tâm-vật, 50% hư cấu và 50% sự thật. Hy vọng sẽ không lạc đề và xin mời mọi người lắng nghe.

Một tâm hồn đẹp? Thì tâm hồn nào chẳng đẹp ở trong một hình thức đẹp.
(Khái Hưng, tiểu thuyết Đẹp, 1939)

Năm ngày sau cuộc đại phẫu, tôi được bác sĩ tháo băng trên mặt. Dù đã khóc rất nhiều những ngày qua, đến khi thấy được diện mạo mới của mình trong gương, tuy vẫn đang sưng húp, tôi vẫn không kiềm được nước mắt. Tôi đã trải qua một cuộc phẫu thuật thẩm mỹ toàn gương mặt: gọt xương hàm, hạ thấp xương gò má, hạ thấp xương trán và nâng mũi cấu trúc. Tôi khóc vì hạnh phúc khi ước mơ được thực hiện. Khoảnh khắc này, bao nhiêu chuyện đã qua trong quá khứ đồng loạt hiện về.

Những năm học cấp một, tôi đã chứng kiến chị gái mình nhịn ăn để giảm cân và mỗi đêm trước khi ngủ đều dùng ngón trỏ và ngón cái vuốt sống mũi với cái niềm tin rằng mũi mình sẽ cao hơn nếu cứ tiếp tục làm như vậy. Khi bị tôi lây bệnh đậu mùa, chị tôi rất chán ghét vì tôi đã gián tiếp gây ra những hạt bóng nước trên cơ thể chị, mà sau này sẽ để lại sẹo.

Bước vào tuổi dậy thì, tôi bắt đầu ý thức rõ hơn những khiếm khuyết trên cơ thể mình. Tôi nhận ra so với nhiều thằng bạn chung lớp, tôi trông thật xấu. Hầu như bọn con gái chẳng đứa nào để mắt đến tôi, mà cứ hay xúm xít quanh thằng bạn thân đẹp trai. Dần dà, tôi cũng thấy ngại khi đi cạnh nó. Và tôi cứ một mình như thế đến hết cấp ba. Tôi tỏ tình vài lần với một vài người, nhưng bọn họ đều từ chối với lý do tôi không phải là tuýp người họ thích. Đôi khi tôi không rõ điều họ muốn nói tới là tính cách hay ngoại hình. Có lẽ là vế sau.

Vào đại học, tôi mới thực sự rơi vào bi kịch tinh thần. Hầu như mọi thằng bạn ở giảng đường tôi đều rất điển trai, tôi cảm thấy mình như con vịt xấu xí giữa bầy thiên nga. Trong một lần đi chơi xa, tôi miễn cưỡng xem tướng số cùng với nhóm bạn của mình ở một gian hàng tử vi trong khu du lịch. Trong khi tất cả bọn bạn của tôi đều mang những tướng mệnh khá hoặc tốt. Tôi bị ông thầy xem số chỉ thẳng mặt mà phán: “lông mày không được dày, không có quý tướng. Mũi gãy trán dô gò má cao, tướng này là tướng ‘tục’, ăn nhiều, nói to nhưng ngu đần, học hành không cao, làm thương buôn thì có thể giàu.” Suốt chuyến đi chơi đó, tôi không thể nào vui nổi. Tôi nhớ đâu đó năm tôi học lớp 8, một người bạn của ba tôi đến nhà chơi cũng bảo rằng “tướng thằng này về sau làm tướng cướp”. Đáng buồn là cả nhà tôi lại tin ông ta mấy phần.

Tôi bắt đầu hẹn hò trực tuyến, và tôi nhận ra số lượt người hứng thú khi xem profile của tôi thấp đến thảm hại. Và các ứng dụng này thông báo rằng nếu muốn tiếp tục thì tôi phải nhận được lượt thích, bằng không thì phải nạp thêm tiền. Ôi trời. May thay cũng có người đồng ý gặp tôi, và câu đầu tiên họ nói khi gặp tôi là “bạn… ngoài đời hơi khác với trong hình nhỉ”. Họ bảo rằng tóc tôi thưa hơn, và trông hơi khác. Buổi hẹn hò hôm đó trôi qua trong gượng gạo và khi về tới nhà thì tôi phát hiện họ đã chặn mình trên mạng. Mạng xã hội là một sự giả dối. Người ta trưng ra những khoảnh khắc đẹp nhất của mình. Và khi theo dõi quá nhiều những người đẹp, tôi lại càng tự ti về mình.

Các trang tin mạng bắt đầu đăng bài về những ca phẫu thuật hóa vịt thành thiên nga đây đó, về trải nghiệm “đổi đời” của những người trong cuộc. Tôi cảm thấy như mình tìm thấy lối thoát. Hai tháng liền sau đó, ban ngày tôi đến giảng đường, đêm đến tôi đi làm ở quán bar từ 7 giờ tối đến 5 giờ sáng để dành dụm tiền phẫu thuật. Có những hôm do không để ý, khách bỏ đi mà chưa tính tiền, tôi phải đền bằng tiền lương của mình. Có những buổi sáng về sớm nhà trọ chưa mở cửa, tôi phải chợp mắt tạm trên yên chiếc xe máy của mình.

Nhưng rồi sau hai tháng, tôi bị chẩn đoán là rối loạn giấc ngủ, phải tốn tiền điều trị. Sau đó lại làm mất máy tính xách tay của một người bạn, khiến tôi phải đền bằng gần hai tháng lương của mình. Tôi chính thức nghỉ việc và chẳng có gì trong tay ngoài chút chuyện để kể cho những người xa lạ quen trên mạng.

Và giờ đây, sau ba năm, bằng cách này hay cách khác, tôi lúc này đang nhìn gương mặt mới của mình trong gương khóc òa lên vì sung sướng. Tôi muốn gặp lại những kẻ đã từng chế giễu hay khinh thị mình để cho họ thấy tôi đã trở thành một tên “tướng cướp” hay “thương buôn” đẹp mã đến thế nào.

Tôi dành nhiều thời gian hơn cho những cuộc chơi mà trước đây mình không được dự phần. Tôi bắt đầu đăng ảnh trên mạng xã hội nhiều hơn, những bức ảnh mà sẽ khiến những kẻ như tôi trước đây phải muộn phiền. Tôi phiêu lưu tình ái với những người đẹp mà trước đây chưa từng dám mơ họ sẽ để mắt tới mình. Tôi lướt nhanh qua những người xấu xí trên đường hay trên mạng xã hội, nghĩ rằng họ chẳng có chí tiến thủ.

Cho đến một ngày, tôi nhận ra mình đã đi quá xa đến mức mọi thứ trở nên đảo lộn. Sau đêm cuồng nhiệt ở căn hộ của một cô gái đẹp mà tôi quen được vài ngày, tôi tình cờ phát hiện ra một bức ảnh trên bàn trang điểm của cô ấy – trong ảnh là một cô gái đen đúa, răng hô và mặt dài như mặt ngựa. Tôi hỏi đấy là ai, và cô ấy – với cơ thể đẹp đẽ trần truồng trên giường – kể lại quá khứ đáng quên đi của mình. Nhưng cô ấy không muốn quên, cô ấy muốn nhìn thấy hình ảnh ấy để nhắc mình tin vào sự chân thực của tình cảm. Và cô ấy bảo rằng cô ấy thích tôi không phải vì tôi đẹp mà vì tôi chân thành. Trong một thoáng, tôi thấy buồn nôn. Tôi vội ra về với cớ là sáng mai có cuộc họp sớm, bỏ lại cô ấy với ánh nhìn khác lạ.

Trên đường về nhà, tôi tấp vào một quán nước ven đường và nghĩ về chuyện vừa rồi. Rõ ràng tôi đã trở thành một gã sát gái đầy điêu luyện và cố gắng phủ định sạch trơn con người cũ của mình. Tôi đến với cô gái kia chỉ vì muốn chiếm lĩnh cơ thể cô ta chứ không phải vì tâm hồn, vậy mà cô ấy nghĩ rằng tôi chân thành? Ôi đời thật không biết được điều gì. Nhiều chuyện xảy ra sau khi phẫu thuật hiện về. Tôi nhận ra mình đã trở nên một gã đổ đốn và mục ruỗng từ bên trong, và nó chẳng tương xứng chút nào với cái vẻ ngoài này.

Một gã đàn ông bị phù chân voi và mặt đầy những mụn nước chống nạn đến chìa một xấp vé số ra trước mặt tôi để mời. Tôi nhìn cơ thể ông ta và tự hỏi, liệu mình còn có thể thấy được tâm hồn của người đàn ông này mà không bận lòng về cái thể xác đầy bệnh tật của ông ta? Và liệu mình còn có thể yêu một ai đó thật lòng với cơ thể như thế này không? Tôi không biết nữa.

*
* *

Tôi muốn yêu một ai đó vì nội tâm bên trong của họ hơn là vẻ ngoài, nhưng lại luôn bị ám ảnh bởi ngoại hình và không thể loại trừ được tác động của nó lên các quyết định của mình. Tôi muốn người ta thấy tôi như con người bên trong tôi là, chứ không phải qua lớp da thịt này hay những bộ quần áo, trang sức trên người. Nhưng không có ai có thể làm được việc đó cả.

Dạo này tôi đọc manga Homunculus của Hideo Yamamoto, về một gã cũng bị ám ảnh cơ thể và cũng trải qua đại phẫu thuật. Nhưng rồi gã lại không hề thấy hạnh phúc và cảm thấy mất niềm tin vào cái gọi là tình yêu chân thành. Gã tự khoan sọ mình để có ảo giác vĩnh viễn về một thế giới đại đồng hoàn hảo – một thế giới mà tất cả mọi người đều mang gương mặt giống mình và đều nhìn thấy mình như con người thật mình là. Tôi đôi khi nghĩ, biết bao giờ thì mình đủ điên để làm được như vậy.

Tháng 5, 2017

*nhan đề tâm-vật được gợi ra từ một vấn đề triết học là vấn đề tâm-vật (mind-body problem), mà có lẽ người đã đặt ra đó là Descartes, khi ông phân biệt giữa tâm trí và cơ thể, tinh thần và vật chất.


Photo: Beauty Recovery Room by Ji Yeo