cua-gian-va-nguoi

Của gián và người

Trong lúc đó, ở một thế giới khác của căn hộ số 101/3:

“Bản tin 2h sáng. Vào lúc 1 giờ sáng ngày 26 tháng 4 một vụ khủng bố bằng vũ khú hóa học đã diễn ra ở khu vực nhà bếp, khiến cho 17 gián thiệt mạng. Đây được ghi nhận là vụ việc nghiêm trọng nhất kể từ vụ thảm sát ngày 3 tháng 3 ở nhà kho.

Trong khi các lãnh đạo ở khu vực bình ổn vẫn còn làm một việc hết sức vô bổ là ‘bày tỏ sự quan ngại sâu sắc’, hiện tại trong cộng đồng loài gián đang dậy lên một sự căm phẫn to lớn dành cho loài người. Và đảng cách mạng đang thúc ép ủy ban bảo vệ giống loài triệu tập một cuộc họp khẩn cấp ở một địa điểm mật nhằm bàn về việc tiến hành phản kháng và trả thù dành cho loài người.

Theo một nguồn tin hành lang cho biết, rất có thể sẽ có một cuộc chiến tranh nổ ra giữa gián và người. Các hình thức trả thù được dự đoán sẽ bao gồm cả việc chui vào tai hoặc mũi để tấn công não bộ của họ khi họ đang say ngủ.

Ở đâu đó trong các góc tối của căn hộ số 101/3, các nhóm nhỏ đang tiến hành nghi thức tưởng niệm đối với 17 mạng gián đã bị tước đoạt bởi vụ khủng bố vừa rồi.

Chúng tôi sẽ cập nhật các tin mới nhất về sự kiện này trong mục tin tức buổi sáng. Xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe.”

Từ lúc tin tức này được phát, cả gia đình tôi trở nên rất quái đản. Gián mẹ thì bưng mặt khóc rưng rức rồi hối thúc chuyển nhà. Gián bố thì bảo sẽ tham gia hàng ngũ cựu chiến binh phản kháng, ông lải nhải hoài về câu chuyện huyền thoại của cụ kỵ nào đó trong dòng họ từng chui vào mồm của một thằng chủ nhà trong lúc nó đang say ngủ. Tôi cảm thấy thật mệt mỏi, tại sao con người và loài gián không thể chung sống hòa bình được chứ? Chẳng phải trái đất này đủ rộng cho tất cả chúng ta sao? Thế là tôi đi lang thang giữa các góc tối của căn họ 101/3 để đàn hát những ca khúc phản chiến do mình tự sáng tác.

Và đó là lúc mà tôi tình cờ gặp anh – con người tuyệt vời nhất mà tôi từng biết – người duy nhất trong 5 người đấu tranh cho quyền được sống của loài gián ở căn hộ số 101/3 này – anh Tuân. Anh ôm hôn tôi mà không thấy tôi hôi – cũng như tôi chạm vào anh mà không thấy anh hôi. Anh tâm sự với tôi về những trăn trở của mình về bình đẳng loài, anh động viên tôi rằng hành trình phía trước để ngăn cản chiến tranh là rất gian nan và đơn độc, nhưng tôi phải cố gắng ngăn cản giống loài của mình, cũng như anh đã tranh cãi với 4 người bạn chung nhà của anh, để bảo vệ hòa bình giữa loài gián và loài người.

Tôi sẽ không bao giờ quên cuộc gặp gỡ với con người huyền thoại ấy. Tôi sẽ kể cho con cháu của mình nghe về con người ấy. Thế hệ sau sẽ tạc tượng tôi và anh như minh chứng cho tình hữu nghị giữa gián và người ở căn hộ số 101/3 này.

Bịa tạc viết ngày 26.4.2017

tam-vat

tâm-vật

Năm ngày sau cuộc đại phẫu, tôi được bác sĩ tháo băng trên mặt. Dù đã khóc rất nhiều những ngày qua, đến khi thấy được diện mạo mới của mình trong gương, tôi cũng không kiềm được nước mắt. Tôi đã trải qua một cuộc phẫu thuật thẩm mỹ toàn gương mặt: gọt xương hàm, độn cằm, hạ thấp xương gò má, hạ thấp xương trán, nâng mũi cấu trúc và tạo khóe môi cười. Tôi khóc vì hạnh phúc khi ước mơ được thực hiện. Khoảnh khắc này, bao nhiêu chuyện đã qua trong quá khứ đồng loạt hiện về.

Những năm học cấp một, tôi đã chứng kiến chị gái mình nhịn ăn để giảm cân và mỗi đêm trước khi ngủ đều dùng ngón trỏ và ngón cái vuốt sống mũi với cái niềm tin rằng mũi mình sẽ cao hơn nếu cứ tiếp tục làm như vậy. Khi bị tôi lây bệnh thủy đậu, chị tôi rất chán ghét vì tôi đã gián tiếp gây ra những hạt bóng nước trên cơ thể chị, mà sau này sẽ để lại sẹo.

Bước vào tuổi dậy thì, tôi bắt đầu ý thức rõ hơn những khiếm khuyết trên cơ thể mình. Tôi nhận ra so với nhiều thằng bạn chung lớp, tôi trông thật xấu. Hầu như bọn con gái chẳng đứa nào để mắt đến tôi, mà cứ hay xúm xít quanh thằng bạn thân đẹp trai. Dần dà, tôi cũng thấy ngại khi đi cạnh nó. Và tôi cứ một mình như thế đến hết cấp ba. Tôi tỏ tình vài lần với một vài người, nhưng bọn họ đều từ chối với lý do tôi không phải là tuýp người họ thích. Đôi khi tôi không rõ điều họ muốn nói tới là tính cách hay ngoại hình. Có lẽ là vế sau.

Vào đại học, tôi mới thực sự rơi vào bi kịch tinh thần. Hầu như mọi thằng bạn ở giảng đường tôi đều rất điển trai, tôi cảm thấy mình như con vịt xấu xí giữa bầy thiên nga. Trong một lần đi chơi xa, tôi miễn cưỡng xem tướng số cùng với nhóm bạn của mình ở một gian hàng tử vi trong khu du lịch. Trong khi tất cả bọn bạn của tôi đều mang những tướng mệnh khá hoặc tốt. Tôi bị ông thầy xem số chỉ thẳng mặt mà phán: “lông mày không được dày, không có quý tướng. Mũi gãy trán dô gò má cao, tướng này là tướng ‘tục’, ăn nhiều, nói to nhưng ngu đần, học hành không cao, làm thương buôn thì có thể giàu.” Suốt chuyến đi chơi đó, tôi không thể nào vui nổi. Tôi nhớ đâu đó năm tôi học lớp 8, một người bạn của ba tôi đến nhà chơi cũng bảo rằng “tướng thằng này về sau làm tướng cướp”. Đáng buồn là cả nhà tôi lại tin ông ta mấy phần.

Tôi bắt đầu hẹn hò trực tuyến, và tôi nhận ra số lượt người hứng thú khi xem profile của tôi thấp đến thảm hại. Và các ứng dụng này thông báo rằng nếu muốn tiếp tục thì tôi phải nhận được lượt thích, bằng không thì phải nạp thêm tiền. Ôi trời. May thay cũng có người đồng ý gặp tôi, và câu đầu tiên họ nói khi gặp tôi là “bạn… ngoài đời hơi khác với trong hình nhỉ”. Họ bảo rằng tóc tôi thưa hơn, và mặt tôi có đường nét “khá rắn rỏi”. Buổi hẹn hò hôm đó trôi qua trong gượng gạo và khi về tới nhà thì tôi phát hiện họ đã chặn mình trên mạng. Mạng xã hội là một sự giả dối. Người ta trưng ra những khoảnh khắc đẹp nhất của mình. Và khi theo dõi quá nhiều những người đẹp, tôi lại càng tự ti về mình.

Các trang tin mạng bắt đầu đăng bài về những ca phẫu thuật hóa vịt thành thiên nga đây đó, về trải nghiệm “đổi đời” của những người trong cuộc. Tôi cảm thấy như mình tìm thấy lối thoát. Hai tháng liền sau đó, ban ngày tôi đến giảng đường, đêm đến tôi đi làm ở quán bar từ 7 giờ tối đến 5 giờ sáng để dành dụm tiền phẫu thuật. Có những hôm do không để ý, khách bỏ đi mà chưa tính tiền, tôi phải đền bằng tiền lương của mình. Có những buổi sáng về sớm nhà trọ chưa mở cửa, tôi phải chợp mắt tạm trên yên chiếc xe máy của mình.

Nhưng rồi sau hai tháng, tôi bị chẩn đoán là rối loạn giấc ngủ, phải tốn tiền điều trị. Sau đó lại làm mất máy tính xách tay của một người bạn, khiến tôi phải đền bằng gần hai tháng lương của mình. Tôi chính thức nghỉ việc và chẳng có gì trong tay ngoài chút chuyện để kể cho những người xa lạ quen trên mạng.

Và giờ đây, sau ba năm, bằng cách này hay cách khác, tôi lúc này đang nhìn gương mặt mới của mình trong gương khóc òa lên vì sung sướng. Tôi muốn gặp lại những kẻ đã từng chế giễu hay khinh thị mình để cho họ thấy tôi đã trở thành một tên “tướng cướp” hay “thương buôn” đẹp mã đến thế nào.

Tôi dành nhiều thời gian hơn cho những cuộc chơi mà trước đây mình không được dự phần. Tôi bắt đầu đăng ảnh trên mạng xã hội nhiều hơn, những bức ảnh mà sẽ khiến những kẻ như tôi trước đây phải muộn phiền. Tôi phiêu lưu tình ái với những người đẹp mà trước đây chưa từng dám mơ họ sẽ để mắt tới mình. Tôi lướt nhanh qua những người xấu xí trên đường hay trên mạng xã hội, nghĩ rằng họ chẳng có chí tiến thủ.

Cho đến một ngày, tôi nhận ra mình đã đi quá xa đến mức mọi thứ trở nên đảo lộn. Sau đêm cuồng nhiệt ở căn hộ của một cô gái đẹp mà tôi quen được vài ngày, tôi tình cờ phát hiện ra một bức ảnh trên bàn trang điểm của cô ấy – trong ảnh là một cô gái đen đúa, răng hô và mặt dài như mặt ngựa. Tôi hỏi đấy là ai, và cô ấy – với cơ thể đẹp đẽ trần truồng trên giường – kể lại quá khứ đáng quên đi của mình. Nhưng cô ấy không muốn quên, cô ấy muốn nhìn thấy hình ảnh ấy để nhắc mình tin vào sự chân thực của tình cảm. Và cô ấy bảo rằng cô ấy thích tôi không phải vì tôi đẹp mà vì tôi chân thành. Trong một thoáng, tôi thấy buồn nôn. Tôi vội ra về với cớ là sáng mai có cuộc họp sớm, bỏ lại cô ấy với ánh nhìn khác lạ.

Trên đường về nhà, tôi tấp vào một quán nước ven đường và nghĩ về chuyện vừa rồi. Rõ ràng tôi đã trở thành một gã sát gái đầy điêu luyện và cố gắng phủ định sạch trơn con người cũ của mình. Tôi đến với cô gái kia chỉ vì muốn chiếm lĩnh cơ thể cô ta chứ không phải vì tâm hồn, vậy mà cô ấy nghĩ rằng tôi chân thành? Ôi đời thật không biết được điều gì. Nhiều chuyện xảy ra sau khi phẫu thuật hiện về. Tôi nhận ra mình đã trở nên một gã đổ đốn và mục ruỗng từ bên trong, và nó chẳng tương xứng chút nào với cái vẻ ngoài này.

Một gã đàn ông bị phù chân voi và mặt đầy những mụn nước chống nạn đến chìa một xấp vé số ra trước mặt tôi để mời. Tôi nhìn cơ thể ông ta và tự hỏi, liệu mình còn có thể thấy được tâm hồn của người đàn ông này mà không bận lòng về cái thể xác đầy bệnh tật của ông ta? Và liệu mình còn có thể yêu một ai đó thật lòng với cơ thể như thế này không? Tôi không biết nữa.

*
* *

Tôi muốn yêu một ai đó vì nội tâm bên trong của họ hơn là vẻ ngoài, nhưng lại luôn bị ám ảnh bởi ngoại hình và không thể loại trừ được tác động của nó lên các quyết định của mình. Tôi muốn người ta thấy tôi như con người bên trong tôi là, chứ không phải qua lớp da thịt này hay những bộ quần áo, trang sức trên người. Nhưng không có ai có thể làm được việc đó cả.

Dạo này tôi đọc manga Homunculus của Hideo Yamamoto, về một gã cũng bị ám ảnh cơ thể và cũng trải qua đại phẫu thuật. Nhưng rồi gã lại không hề thấy hạnh phúc và cảm thấy mất niềm tin vào cái gọi là tình yêu chân thành. Gã tự khoan sọ mình để có ảo giác vĩnh viễn về một thế giới đại đồng hoàn hảo – một thế giới mà tất cả mọi người đều mang gương mặt giống mình và đều nhìn thấy mình như con người thật mình là. Tôi đôi khi nghĩ, biết bao giờ thì mình đủ điên để làm được như vậy.

Một bịa tạc mình viết vào tháng 5, 2017


Photo: Beauty Recovery Room by Ji Yeo

kim-dung-cau-truc-va-bieu-nghia

Kim Dung: Cấu trúc và biểu nghĩa

Đỗ Long Vân đã chỉ ra, thế giới của Kim Dung tiên khởi là một cấu trúc. Khi một nhân vật xuất hiện, nhân vật đó thường không tồn tại riêng lẻ, độc lập, mà sẽ có quan hệ về phương vị, thứ bậc với các nhân vật khác. Đã có Đông Tà, thì tất có Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái, Trung Thần Thông. Đã có Quang Minh tả sứ Dương Tiêu, thì tất có Quang Minh hữu sứ Phạm Dao. Võ công cũng vậy, đã có Cửu âm chân kinh, tất sẽ có Cửu dương chân kinh. 

Nhưng (nếu tôi nhớ không nhầm) cái nhìn của cấu trúc là cái nhìn thô bạo, bởi vì nó sẽ ưu tiên đặt trọng tâm vào mối quan hệ giữa các thành tố, chứ không phải bản thân các thành tố. Và cũng bởi vì cái nhìn này đóng băng mọi thứ trong một khoảnh khắc của “đồng đại”, thay vì theo dõi chuyển động trong dòng chảy “lịch đại”, các nhân vật hiện ra với một vẻ đơn điệu, thiếu sự phức tạp của nội tâm. Diệt Tuyệt hiển nhiên không chỉ là một người lạnh lùng, tàn nhẫn, cũng như thể loại nhân vật Du Thản Chi, Tống Thanh Thư hay Doãn Chí Bình không thể chỉ là những kẻ nam nhân vì tình mà mù quáng. Họ tất phải có chiều sâu trong nhìn nhận. Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ Thành Côn, nếu nghĩ cho kỹ, sẽ quả là một tay đại ngu dốt nếu chỉ vì mối tình không thành với muội muội mà lại đi hại cho Tạ Tốn tan nhà nát cửa. Tương tự như vậy, Trương Vô Kỵ đâu nhất thiết phải trong sáng? Với một tuổi thơ như thế, lẽ ra Vô Kỵ nên là một người biết cay nghiệt, và dám lạnh lùng. 

Đó là khiếm khuyết của thế giới Kim Dung. Kim Dung, cũng như những ai đã tạo ra các vũ trụ hư cấu, như J. R. R. Tolkien chẳng hạn, đã có thể dựa vào những trục sẵn có của cấu trúc để mở rộng thế giới hư cấu, nhưng bù lại họ lại không thể tạo ra được những nhân vật có nội tâm đủ sâu để chạm đến cái phổ quát. Kim Dung đã mở rộng mọi thứ về chiều ngang, chứ không phải về chiều sâu.

Kiều cũng là một thế giới hư cấu có chiều ngang, nhưng nội tâm của Thúy Kiều lại được chú trọng. Phan Ngọc khi bình Kiều đã chỉ ra cái hay của Nguyễn Du là đã tạo ra một tiền lệ trong lịch sử văn chương: cho nhân vật ở một mình. Ở một mình là cơ hội để tự tình, để các biến cố được xem trọng hơn là quy luật.

Nhưng xét cho cùng, cũng như các thể loại văn học dân gian, vốn xem trọng quy luật cấu trúc hơn là biến cố, chính sự ổn định mới tạo ra được những điển phạm. Ác thì phải là ác như mẹ con Cám, dịu hiền xinh đẹp thì phải như cô Tấm. Với Kiều, thì đó ghen như Hoạn Thư, đểu như Mã Giám Sinh. Và với thế giới Kim Dung, đó là đa tình như cha con nhà họ Đoàn, hoặc đạo đức giả như Nhạc Bất Quần. 

Những điển phạm của Kim Dung vẫn có đủ tiếng cười và nước mắt để người ta ghi nhớ. Một ví dụ đáng kể đó là cuộc đời Tạ Tốn.

Cuộc đời Tạ Tốn là một vòng tròn của băng hoại và cải hồi. Bởi khổ đau và bội tín, Tạ Tốn hoài nghi mọi thứ, phỉ nhổ cả ông trời. Nếu ông trời có mắt, thì làm gì có chuyện chính người thầy mà ông hằng kính yêu lại cưỡng hiếp vợ ông, giết chết cha mẹ và cả đứa con còn nằm trong nôi của ông, đến nỗi thịt xương lẫn lộn?

Ông bôn tẩu giang hồ, tìm học kỳ thư bí tịch để mong một ngày đấu lại sư phụ mình để trả thù. Trên đường đi, ông đã chứng kiến biết bao kẻ hại người, đổi trắng thay đen, mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, vậy thì thiên lý ở đâu?

Tình huống đưa đẩy, khiến ông và Trương Thúy Sơn, Ân Tố Tố lưu lại băng hỏa đảo. Từ chỗ bán mạng đánh nhau, vì chung sống lâu ngày nảy sinh tình thân mà họ kết nghĩa huynh đệ. Chính hai người Ân – Trương cùng nghĩa tử Vô Kỵ đã làm cho Tạ Tốn cảm thấy được sự ấm áp của gia đình trở lại. 

Nhưng tiếc thay, khi gia đình Trương Thúy Sơn trở lại Trung thổ, lục đại môn phái vì ân oán với Tạ Tốn và cũng vì lòng tham với Đồ Long Đao đã kéo lên núi Võ Đang ép hỏi họ vào đúng ngày mừng thọ của Trương Tam Phong. Vì không muốn phản bội nghĩa huynh, cũng không muốn gây phiền phức cho phái Võ Đang, cả hai tự sát. 

Rời băng hỏa đảo để tìm gia đình Trương Thúy Sơn, Tạ Tốn cũng phải đối mặt với những ân oán cũ. Kết cục, ông cùng kẻ thù không đội trời chung Thành Côn đánh nhau một trận long trời lở đất. Chọc mù hai mắt Thành Côn để trả thù, Tạ Tốn sau đó cũng tự phế võ công của mình để trả ơn sư phụ dạy võ thuật. Cuối cùng, ông chấp nhận để giang hồ đến xả thịt mình mà trả thù cho người thân của họ. Nhưng rồi tất cả đều tha thứ cho ông, cũng như ông tha thứ cho Thành Côn. Tạ Tốn cuối cùng quy y cửa phật.

Cuộc đời Tạ Tốn và hình ảnh Tạ Tốn chửi trời chính là một biểu nghĩa của nỗi bi phẫn tột cùng trước sự tréo ngoe của cõi người. Hình như không có một nhân vật thứ hai trong thế giới Kim Dung đạt được mức độ hoài nghi bi phẫn như Tạ Tốn.

Không liên quan cho lắm, nhưng Quỷ Cổ Nữ đã đề cập đến hai sáng tạo của Kim Dung trong Kỳ án ánh trăng, đó là Tạ Tốn và Tuyệt Tình cốc.

Phía không người

Một bịa tạc viết khoảng năm 2016, đăng lại.

Hai giờ sáng. Lịnh phóng chiếc Cup lao vào vùng đen kịt của con hẻm vắng. Chỉ chưa đầy một phút rồ ga, cậu đã ra ngoài đường cái. Màn đêm tĩnh lặng bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của con xe cũ, làm Lịnh tưởng mình như một kẻ phạm húy, kinh động giấc ngủ của Sài Gòn. Dù rất thèm một cơn chợp mắt, dù không biết mình phải đi đâu, Lịnh vẫn dứt khoát không quay đầu. Lịnh chỉ biết mình phải chạy, đến đâu cũng được, chỉ cần ra xa khỏi nhà. Lịnh muốn gió đêm thổi bay những ý nghĩ rối rắm trong đầu mình, làm lắng xuống những xáo trộn trong tim mình. Chợt nhận ra đang đi vào cung đường quen thuộc, Lịnh giảm tốc và ngẩng nhìn lên0.

Trời không trăng sao. Tự bao giờ Lịnh cũng không còn tìm những ngôi sao xa xôi kia nữa. Cậu ngỡ đèn đường mới thực là những ánh sao. Con đường này là một dãy những ánh sao lưng chừng nép mình dưới những tán me xuề xoà một đôi lần lao xao khi gió thổi như thầm thì một điều gì rất riêng với nhau. Tấp vào một quán cà phê thức ven đường, gọi một li nâu, và rít một hơi sâu khói thuốc, Lịnh bắt đầu giải phẫu kí ức cùa mình.

* * *

Có tiếng đập mạnh cửa phòng. Đang loay hoay đánh máy, Lịnh vội ra mở cửa. Cửa vừa mở, N. ngã ngay vào người Lịnh. Hơi thở N. đầy mùi rượu. Lịnh nhăn mặt, “sao anh mò được về nhà hay vậy?”. Chẳng chờ đợi câu trả lời, Lịnh kéo lê anh vào, để anh nằm trên giường, trở lại với đoạn văn đang viết dở.

Lịnh viết kịch bản phim truyền hình, những bộ phim tình cảm thông thường, những bộ phim người ta sẽ quên ngay sau một thời gian ngừng chiếu. Viết như thế cũng mang về một khoản kha khá để mưu sinh. Tuy vậy, Lịnh không phải là một con buôn chữ hám tiền nghèo mơ mộng. Cái mộng lớn của Lịnh là viết ra một tác phẩm đẹp đến từng chi tiết, một thứ văn mà đọc vào người ta như rờ thấy được cả những đớn đau cùng hạnh phúc. Người ta sẽ nói về nó ngày nay, ngày sau và cả ngày sau nữa như một biểu tượng của lao động nghệ thuật chân chính. Nhưng để có được tác phẩm như vậy, trước hết phải sống cái đã. Mà muốn sống thì phải có tiền. Cơm áo đâu đùa với khách thơ? Lịnh phải viết nhiều thứ khác nhau, cả những thứ từng một thời cậu khinh rẻ. Nhưng lờ đi dằn vặt lương tâm, cậu viết văn như người ta ăn cho xong bữa, chẳng cốt lấy làm thú. Cậu hiểu rõ đây là lấy ngắn nuôi dài. May mắn thay, Lịnh có tài. Cái tài của Lịnh khiến ngay cả những cái tủn mủn được viết ra cũng đủ đưa cậu lên một vị trí nhất định.

Tối nay, sau khi đã đi làm về từ lâu, tự nấu bữa tối rồi cật lực viết bài để nộp, Lịnh mới thấy N. về tới nhà. N. sống cùng Lịnh trong một căn hộ ở chung cư cũ. N. làm việc cho một công ty nước ngoài, ôm cái mộng mở công ty riêng và làm giàu từ nó. Chẳng hiểu sao dạo này anh hay về nhà trễ, có khi không về, về thì say bí tỉ và nồng mùi rượu. Lịnh có dò hỏi nhưng anh chỉ im lặng hoặc trả lời qua loa “uống với khách hàng”. Lịnh đoán anh có chuyện gì đó, nhưng sợ vi phạm cái riêng tư cần có ở môt mối quan hệ bạn bè, cậu không hỏi gì thêm nữa.

Đêm nay N. bỗng về nhà sau hai ngày biến mất, nỗi băn khoăn của Lịnh cũng theo trở lại, khiến cậu không tập trung vào công việc được. Loay hoay một lúc với trang giấy, Lịnh lé mắt sang nhìn N.. N. đang ngủ.

Lịnh không ngăn mình cứ nhìn N. như thế. Một phút, hai phút, rồi mấy phút trôi qua, Lịnh tưởng mình có thể ngắm anh mãi mà không hề chán. Lịnh luôn thấy N. đẹp trai, khi ngủ lại càng đẹp hơn. Khi ngủ, cái vẻ rắn rỏi lạnh lùng ban ngày như biến đâu mất, những đường nét gương mặt trở nên mềm mại và hồn nhiên hơn. Ngay cả lúc này, khi N. người nồng nặc hơi men và gương mặt phảng phất khói bụi mưa nắng Sài Gòn, Lịnh vẫn thấy N. thật đẹp. Căn nhà nhỏ du dương tiếng nhạc hòa tấu từ chiếc máy hát cũ mà Lịnh rất yêu. Xen vào giữa âm thanh trong trẻo ấy là tiếng thở đều đều của N.

Không gian thật tuyệt cho một nụ hôn. Nếu nó không được là một nụ hôn sâu và nồng cháy, thì cũng nên là một cái phớt nhẹ. Cái ham muốn ấy không ít lần gặm nhấm tinh thần Lịnh, khiến Lịnh thấy mình thật tầm thường và thật vật chất, nó đôi khi khiến cậu run lên bần bật và thở gấp vì tranh đấu nội tâm giữa lí trí và xúc cảm. Lúc này, nó lại trỗi dậy, khi N. đang rất say. N. đang rất say, tại sao không? Lịnh như bị thôi miên, ghé mặt tới hôn lên cái bờ trán rộng rãi của N. Nhưng ngay khi cú va chạm diễn ra, cậu giật nảy mình tự lùi ra xa. N. vẫn đang nhắm mắt nhưng Lịnh thấy như chính mình vừa phạm tội.

Lịnh bần thần một lúc, vò đầu bứt tai rồi như không thể chịu đựng được một phút giây nào nữa, cậu với tay lấy chìa khóa, mở cửa và lao vào đêm tối…

Hai nạn nhân của những ngụy tín

Đó là một buổi tối cuối tuần. Và như mọi cuối tuần của những ngày tháng này, tôi dự định sẽ đến night club đồng tính quen thuộc, uống thật say và kết thúc buổi tối trên giường của một gã xa lạ.

Mọi thứ đã diễn ra như đúng kế hoạch. Cho đến khi tôi đã cởi bỏ hết quần áo và ma sát cơ thể trần truồng của mình với một cơ thể trần truồng khác, điện thoại reo. Với vội tay tắt, tôi bực dọc vì sự làm phiền. Nhưng dường như người ở đầu dây bên kia rất kiên nhẫn, điện thoại lần nữa lại reo. Lần này, tôi mới chịu để ý màn hình. Số lạ. Tôi miễn cưỡng bắt máy, không quên sẵn giọng gay gắt

“A lô”.

“Huy hả? Huy phải không con. Má nè Huy. Huy ơi, ba con chết rồi. Con về nhìn mặt ba lần cuối nhe con. Huy ơi, con có nghe Má không?”
Cái giọng quen thuộc đang nức nở ấy như một cú đấm thoi mạnh vào thái dương, khiến đầu tôi muốn vỡ tung. Tôi đáp vội, giọng nhỏ xíu.
Thấy tôi vội ngồi dậy mang quần áo vào, gã người tình ngỡ ngàng: “Này, làm gì vậy cưng? Đi đâu vậy?” Tôi không buồn trả lời, bước nhanh ra khỏi căn hộ ấy. Lúc đóng cửa lại, tôi còn nghe hắn hét to trong điên tiết “Khốn kiếp!”
***
Tôi phóng xe như bay trên xa lộ tối và lạnh. Ký ức tôi cứ tràn ra bất tận. Tôi chợt nhớ ngày thơ bé, tôi rất sợ cha mình. Mỗi khi tôi tỏ ý muốn đi chơi cùng đám trẻ hàng xóm hay bày tỏ một quan điểm trẻ con nào đó, ông lại quát vào mặt tôi bằng giọng ồm ồm những lời răn dạy. Suốt thời niên thiếu, tôi được chu cấp đầy đủ hơn nhiều đứa trẻ khác. Tôi sẽ được những món đồ chơi mình muốn chỉ cần tôi luôn học giỏi ở trường, biết nghe lời cha mẹ và không tò mò quá nhiều về những chuyện không phải của mình. Lớn hơn một chút, khi biết nhiều hơn về thế giới và bản thân mình, tôi tự biết sắm vai một đứa con ngoan trước mặt cha và chỉ bộc lộ những suy nghĩ thật với vài bạn bè thân. Vào đại học, sống xa gia đình, tôi như một con chim thoát khỏi lồng. Tôi sống và hành xử như mình mong muốn từ lâu.
Khi không còn phải sắm vai, tôi cũng quên bẵng cách đóng kịch trước mặt người thân. Tôi và cha cãi nhau lần đầu khi ông phát hiện tôi có một hình xăm ở vai. Ông bảo rằng chỉ có bọn du thủ du thực mới phải xăm hình. Và lần cãi nhau thứ hai vào cách đây hai năm cũng là lần cãi nhau cuối cùng. Đó là khi ông phát hiện tôi đang quen một người đàn ông có vợ. Ông đã tát tôi một phát như trời giáng và đuổi ra khỏi nhà. Tôi sẵn sàng ra đi. Điều tiếc nuối duy nhất là tôi đã khiến mẹ buồn. Nhưng mẹ tôi cũng như cha, cũng xem đồng tính luyến ái là một căn bệnh. Việc tôi đồng tính là một nỗi hổ thẹn của gia đình và dòng họ. Đó là suy nghĩ phổ biến ở hầu hết mọi gia đình nơi tôi lớn lên.
Từ đó đến nay, tôi chưa một lần trở lại căn nhà ấy. Cũng chẳng ai liên lạc với tôi. Có lần tình cờ gặp một người bạn cũ cùng quê trên đường, sau một cuộc trò chuyện ngắn, tôi hay tin rằng ông bà vẫn khỏe mạnh. Nhưng thực sự điều đó chẳng làm tôi khá lên. Tôi đã cố gắng quên đi quá khứ và việc gặp lại một người của quá khứ chỉ gợi lại trong tôi những ký ức không vui. Và cả trách nhiệm nữa. Tôi thấy mình là một thằng con bất hiếu. Thi thoảng khi nghĩ về chuyện cũ, tôi vẫn luôn thấy như vậy. Nhưng tôi luôn cố để quên đi chúng bằng công việc hoặc những cuộc vui.
Ngày ấy, vì một người đàn ông những tưởng yêu mình thật lòng mà tôi đã ném tình cảm của cha mẹ cùng những giá trị gia đình truyền thống mà ông bà tin tưởng vào sọt rác. Để rồi sau đó, gã đàn ông kia lại vì vợ con mình mà bỏ mặc tôi. Ngày ấy, tôi đã đấu tranh hết mình cho công khai nhân dạng tính dục, tôi hô hào phá bỏ các giá trị cũ và khẳng định những giá trị mới. Để rồi năm tháng trôi qua, sau những tin tưởng và bội tín, tôi cảm thấy những tuyên ngôn ấy cũng chẳng mang lại cho người ta hạnh phúc thực sự.
Trong mỗi gia đình, mỗi người có đều có giải pháp của riêng mình cho các xung đột thế hệ. Tôi đã có lựa chọn của riêng mình, một lựa chọn cực đoan của tuổi trẻ. Giờ đây tôi không hối tiếc nhưng cũng chẳng tự hào. Đó chỉ đơn giản là vượt qua một ranh giới. Và khi đã vượt qua rồi, chẳng thể nào quay lại, chỉ còn có thể đi tiếp mà thôi. Dù có thể rằng tương lai cũng tối tăm mênh mông và cô độc như con đường trước mắt.
Giữa đường đi, có một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng khiến con đường tạm thời bị phong tỏa. Hai chiếc xe tải và một chiếc xe khách tông nhau. Đường ngập các mảnh kính vỡ. Trong cái chớp tắt của đèn xe cảnh sát, tôi thấy phần đầu của chiếc xe tải bị biến dạng. Đứng quanh dải băng cấm màu vàng giăng ngang đường, những người chờ đợi thông đường như tôi mang đủ gương mặt sợ hãi lẫn kinh hoàng.
Một viên cảnh sát đến nhờ tôi và những thanh niên có mặt ở đó nhấc một phần của chiếc xe tải để lôi đứa trẻ đang khóc ra. Khi phần xe tải được nhấc lên, mọi người thấy một đứa bé chừng 2 tuổi nằm kẹp trong lòng một người đàn ông. Phần đầu ông ta bị mất đi một mảng sọ bự, nhưng đôi tay vẫn kiềm chặt đứa bé không rời.
Tôi đứng trân người nhìn hình ảnh ấy. Cho đến khi đứa bé được gỡ ra khỏi người đàn ông. Họ giao nó cho nhân viên cứu thương. Còn người đàn ông thì được mang đến đặt cạnh những cái xác khác. Lúc ấy tôi thầm nghĩ trong đầu, ngay cả khi người cha không còn nữa, có lẽ cái bóng của ông ta cũng sẽ phủ xuống hết phần đời còn lại của đứa trẻ này. Và nếu tôi là nó, tôi sẽ ước được chết đi trong cái đêm này.
Trong một cuộc đời bình thường,
sao chúng ta chỉ bằng lòng trả giá cho những điều không thuộc về ước mơ?
Một bịa tạc vào tháng 6 năm 2017