tạm biệt Sài Gòn

saigon

thập niên nhất giác Dương Châu mộng
doanh đắc thanh lâu bạc hãnh danh
Khiển Hoài, Đỗ Mục

Giữa một cuốc xe trên đường nóng, tôi hay ước giá có ly sâm lạnh ở góc đường Lê Hồng Phong mà uống. Cái ngụm ngọt mát đầu tiên đó chắc cũng nhiều sảng khoái như cái ngụm bia đầu uống với bằng hữu lâu ngày không gặp mà sếp cũ tôi vẫn thường hay cảm khái. Những cái bình inox đựng nước bông cúc, rong biển, mía lau, la hán quả, với cái vẻ đứng tuổi của chúng, luôn làm tôi an tâm rằng chúng vẫn luôn ở đó, chứ không như các hàng cà phê ghế gỗ trên đường Huỳnh Đình Hai, trên đường Nguyễn Huy Tự, nơi tôi từng ngồi mòn đít làm cho bài luận cuối học phần, mới hôm qua còn thấy nay đi ngang đã sang tên đổi chủ, còn trơ trọi lại tấm bảng “cho thuê mặt bằng”.

Tôi luôn nghĩ sâm lạnh là người Hoa đã mang đến Sài Gòn, dù chưa một lần kiểm chứng, hẳn vì tên gọi của các loại nước mát này gợi nhắc tôi về những hộc tủ gỗ ở các cửa hàng thuốc Bắc gần Chợ Lớn, trên có dán chữ cam thảo, kỷ tử, hay hoài sơn. Những cái tên thuốc nghe lạ lẫm như những cái tên đường ở quận 5, quận 6, những Tạ Uyên, Dương Tử Giang, Học Lạc, hay Phó Cơ Điều. Tôi không biết họ là ai cả. Chợ Lớn với tôi luôn là một vùng đất lạ, với những đền miếu mái cong như đầu sóng, những bảng hiệu song ngữ Hán Việt, những giọng xì xồ hẳn là tiếng Quảng Đông, những xe hủ tiếu bằng gỗ ốp kính màu vẽ hình Triệu Vân cứu ấu chúa hay Lữ Bố hí Điêu Thuyền, những chung cư cũ mà trước mỗi căn hộ hay có gương bát quái, mùi ngũ vị hương bên trong chợ Bình Tây, trang sức giả óng ánh ở chợ Đại Quang Minh, hay các món hoành thánh, sủi cảo, cháo Tiều. 

Thậm chí, tôi từng có ba tháng sống ngay sát bến xe Chợ Lớn, nhưng vẫn chưa hiểu được cái tinh thần của nơi này, nếu chúng ta quan niệm rằng một vùng đất, ngoài cái bề mặt vật chất còn có bên trong nó một bản thể siêu hình nữa. Những ngày tháng đó, đến gần tám rưỡi tối, xuống lầu tìm quán ăn, tôi đã thấy đường vắng như trong tập phim Tây Du Ký, khi các gia đình đóng cửa đi ngủ sớm vì sợ yêu quái đến bắt con cái của họ đi. Đang đi đường Hồng Bàng mà rẽ vào Phùng Hưng hay Học Lạc, là sẽ thấy sự sầm uất tắt hẳn, như thể có một thế lực nào đó luôn giữ cho khu vực bên trong này tịch lặng, khép kín.  

Chợ Lớn làm tôi nhớ đến một người bạn đã không còn liên lạc. Nó có một ban nhạc chơi symphonic metal, và là người đã giới thiệu cho tôi biết về Nightwish, Evanescence, cả Trần Viết Tân nữa. Với tôi, những gì đã có ở khoảng thời gian đó vẫn là một kỷ niệm đẹp. Sau này, một lần vào cà phê rock Trúc Mai trên đường Tân Phước, khoảng vài tháng trước khi quán dẹp, nghe bản Bye bye beautiful, tôi lại nhớ nó.

Trúc Mai là một trong số những quán cà phê lâu đời nhất ở Sài Gòn mà tôi từng biết, một nơi tối, bẩn, đầy mùi bụi và thuốc lá, sau bảy giờ tối thì mở nhạc to đến mức mình thậm chí còn không nghe được suy nghĩ của mình. Trúc Mai tồn tại hơn 10 năm trước khi đóng cửa, và là chốn quen thuộc của các metalhead thuộc đại học Bách Khoa thời 8x. Vì một cái điều đơn giản vậy thôi, mà sau này mỗi khi xem lại phim Lam Vũ của Quan Cẩm Bằng, vốn dựa trên truyện Bắc Kinh cố sự, tôi lại tưởng tượng ra một tiền kiếp nào đó, mà tôi đã không chọn học IU mà chọn học Bách Khoa, để rồi có một chuyện tình đẹp và buồn như chuyện tình của Lam Vũ và Hãn Đông trong phim. Mỗi khi cái bản nhạc đó vang lên, là tôi lại trôi ngay vào một miền tưởng tượng kiểu vậy.

Người của năm 2012 có một hình dung rất ướt át về Sài Gòn, được cổ súy bởi những nhân vật như Đàm Hà Phú với Chuyện nhỏ Sài Gòn, hoặc chính tôi bây giờ đã nhiều yếm thế để không còn hồ hởi với cái hình dung đó nữa, như cái ngày xưa, lúc tôi chắc mẩm rằng mình đang dự phần vào một cuộc đổi đời tập thể khi làm phục vụ ở một quán bar ngay góc đường Bùi Viện và Đề Thám, nơi có anh DJ bụng bự hay mở Snow của Red hot chili peppers, những đứa con nít ngậm xăng phun lửa hay nuốt rắn, thi thoảng trổ tài móc túi giật điện thoại, và mấy chị gà 45 ký ưa ngồi kể chuyện những ngày làm đĩ bên Sing.

(tiếp tục)

1 Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s