Kim Trọng trở lại vườn Thúy

Từ ngày muôn dặm phù tang,
Nửa năm ở đất Liêu Dương lại nhà.
Vội sang vườn Thuý dò la,
Nhìn xem phong cảnh nay đà khác xưa.

Đầy vườn cỏ mọc lưa thưa,
Song mây quạnh quẽ, vách mưa rã rời.
Trước sau nào thấy mặt người,
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.
Xập xè én lạnh tường không,
Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày.
Cuối tường gai góc mọc đầy,
Đi về này những lối này năm xưa!

Chung quanh lạnh ngắt như tờ,
Nỗi niềm tâm sự bây giờ hỏi ai?

(Theo bản Kinh đời Tự Ðức, do Nguyễn Quảng Tuân phiên âm, khảo dị, NXB Văn Học & Trung tâm Nghiên cứu Quốc học xuất bản năm 2003)

Bản dịch tiếng Anh của Huỳnh Sanh Thông (1983):

For mourning rites, Kim Trọng had made that far-flung trip, and from Liao-yang came back in half a year. He hurried toward his dear Kingfisher’s nest and took one startled look – the scene had changed. The garden was a patch of weeds and reeds. Hushed, moon-lit windows, weather-beaten walls. Not one lone soul – beach blossoms of last year were smiling, flirting yet with their east wind. Swallows were rustling through the vacant house. Grass clad the house, moss hid all marks of shoes. At the wall’s end, a clump of thorns and briers: this pathway both had walked a year ago. A silent chill was brooding over all – who could relieve the anguish of his heart?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s