dù khoảnh khắc trở về là khoảnh khắc chia xa

Những ngày ở Đà Lạt thật ngắn, mới đó mà đã tới lúc Phương phải trở về với cuộc sống của mình ở Sài Gòn. Dù chuyến đi lần này anh đã thực hiện được mong muốn của mình là được gặp Vỹ, nhưng anh vẫn cảm thấy sao mà chưa đủ. Anh ước giá như có thể thu nhỏ Vỹ lại để mang theo bên mình đến bất cứ đâu.

“Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt, thành phố này xin trả lại cho em”, bài hát mở đêm nay thật đúng tâm trạng. Mai anh sẽ về lại Sài Gòn, ở đó anh có một gia đình, có một cuộc đời công sở và nghĩa vụ của một người chồng, người cha, bỏ lại đây những êm đềm ngắn ngủi với Vỹ. 

Anh biết rằng mình đã làm Vỹ đau khổ, khi anh đã bỏ lại cuộc tình 8 năm với cậu để kết hôn ở tuổi 32, bởi vì anh muốn hoàn thành tâm nguyện cuối đời của ba là được thấy con mình cưới vợ sinh con, xua đi cái xì xào bàn tán quanh giềng xóm. Lúc đó, Vỹ 26 tuổi, bỏ tất cả sự nghiệp và những dự tính ở Sài Gòn để về quê Đà Lạt sống.

Rồi ba Phương mất, khi con trai Phương cũng vừa tròn 2 tuổi. Sau 4 năm của một cuộc đời mới, Phương đã tưởng rằng có lẽ mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại được quá khứ. Dù thi thoảng vẫn chừng mực hỏi han bạn bè về tin tức của Vỹ, chưa bao giờ anh dám nghĩ đến chuyện quay lại. Anh cố chôn kỷ niệm như người ta chôn những nỗi buồn của ngày chủ nhật trước thềm thứ hai tuần mới. Anh đã leo lên một chuyến tàu lửa một chiều, chẳng thể quay đầu, chẳng thể nhảy xuống. 

Nhưng có những con sóng của ký ức tràn về vào những khoảnh khắc không ngờ tới. Lúc Phương ngồi cùng con trai trú mưa ở một quán cà phê, con anh đã hỏi anh một câu rất ngây thơ, nhưng cho nhiều anh suy nghĩ, và nhìn cơn mưa qua tấm kính, Phương chợt nhớ đến Vỹ. Phương tự hỏi bây giờ Vỹ đang sống ra sao, có còn nhớ đến anh hay không?

Nhiều ngày sau đó, những suy nghĩ về Vỹ cứ liên tục ám ảnh Phương, khiến Phương quyết định đi tìm Vỹ. 

Gặp Vỹ ở Đà Lạt, anh bị Vỹ xua đuổi với một thái độ lạnh nhạt. Anh buồn bã trở về. Ngày hôm sau, anh lang thang ở một chốn mà khi xưa hai đứa thường đến để ngắm hoàng hôn, mỗi khi anh cùng Vỹ về quê cậu, tự nhủ, đây sẽ là lần cuối cùng mình quay lại chốn này.

Nắng tắt, trong lúc quay gót định trở về, Phương vô tình chạm mặt Vỹ đang đứng hút thuốc ở một góc khác của bờ hồ. Bị Phương bắt gặp, quệt vội mấy giọt nước mắt, Vỹ lảng đi chỗ khác. Nhưng Phương chạy ngay đến ôm chầm lấy Vỹ. Sau những giằng co, họ hôn nhau. Và đêm đó, họ ngủ cùng nhau. Rồi trong cái đêm dài và lạnh nằm cạnh nhau, họ nói về những chuyện trong suốt 4 năm qua. 

Vỹ kể đã come out với mẹ, và bà bảo rằng bà đã biết từ lâu. Chính bà đã nói với Vỹ rằng, nếu con thực sự yêu Phương thì con hãy để Phương làm những điều mà cậu ấy thấy cần phải làm. Phương xin lỗi Vỹ, và anh nói một hôm nào đó sẽ dẫn con trai mình lên Đà Lạt chơi, để nó gặp chú Vỹ, và chú Vỹ hẳn sẽ thích nó lắm.

Họ nói bâng quơ những chuyện không đầu không cuối như thế, cũng như khi họ chỉ tay lên mấy cụm mây và hỏi nhau nó giống hình gì. Dường như Phương và Vỹ đều hiểu rằng, mọi sắp đặt về tương lai giữa hai người đều không có mấy ý nghĩa. Có lẽ số phận của họ là chỉ là những êm đềm ngắn ngủi thế này thôi.

một bịa tạc vừa viết, sau khi nghe bài Mây của Đỗ Bảo
Ảnh: Lam Vũ (2001)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s